Mắm

10 máy bay chiến đấu nhanh nhất thế giới

Theo các tài liệu sử học, con người sử dụng máy bay chiến đấu đầu tiên vào năm 1794 trong trận chiến Fleurus khi quân Pháp dùng một khinh khí cầu quan sát để bí mật theo dõi binh lính Áo di chuyển trên mặt trận. Sau ba thế kỉ, không còn ai dùng cỗ máy lạc hậu đó cho mục đích quân sự trên không nữa. Trái lại, bạn có thể thấy những phi cơ chiến đấu hoặc bạn sẽ không thể thấy gì nếu đó là một chiếc oanh tạc cơ tàng hình B-2 Spirit Bomber.Dưới đây là danh sách 10 mẫu máy bay quân sự tốc độ nhất trong lịch sử từng được biết tới. Tất cả đều là máy bay có người lái và sử dụng động cơ phản lực cũng như đạt tốc độ siêu âm thanh (mach). Hầu hết máy bay này đều được tạo ra từ thời kỳ chiến tranh lạnh.

10. F-14D Super Tomcat – tốc độ 2,34 mach (Hoa Kỳ)


Chính thức được đưa vào sử dụng ngày 9/2/1990, F-14D Tomcat là mẫu cuối cùng của dòng F-14. F-14D Tomcat có khả năng đạt tốc độ 2,34 mach (cao gấp 2,34 lần tốc độ âm thanh) và có nhiệm vụ tiêu diệt máy bay địch vào ban đêm. Không chỉ có khả năng tấn công ban đêm và trong mọi thời tiết, F-14D Tomcat còn có thể ngắm tới 6 đích cùng một lúc. Nó cũng có thể dò tìm máy bay địch cách xa khoảng 160 km. Ngoài ra, F-14D được trang bị hơn những mẫu cùng dòng khác ở công nghệ vi tính cao cấp và đáng tin cậy.

Có khoảng 712 chiếc F-14D Tomcat được chế tạo, tuy nhiên hầu hết chúng ngày nay không còn bay nữa. Thư ký Bộ Quốc phòng Mỹ Dick Cheney tuyên bố lý do không thể cạnh tranh được với công nghệ hiện đại do đó đã cho dừng sản xuất dòng F-14 năm 2008.

Ngày 8/2/2006 là ngày cuối cùng F-14D Tomcat tham gia chiến đấu khi nó được gọi đi thả một quả bom xuống Iraq. Căn cứ Không quân DavisMothan hiện vẫn cất giữ Tomcats. Bạn cũng có thể gặp Tomcat ở nhiều bảo tàng hàng không và vũ trụ khác nhau. Những chiếc khác đã bị phá hủy vì mục đích quân sự. Năm 2007, quân đội Mỹ đã tháo dỡ, phá hủy 23 trong tổng số 165 máy bay Tomcat. Chi phí phá hủy đúng cách mỗi chiếc lên tới 900.000 USD, bằng khoảng 42% chi phí chế tạo.

9. MiG-23 Flogger – tốc độ 2,35 mach (Liên Xô cũ)


Liên Xô cũ đã chế tạo MiG-23 Flogger nhằm thay thế cho MiG-21 Fishbed trước đó. Chiếc phi cơ được trang bị một động cơ mạnh hơn rất nhiều dòng cũ. Phi cơ chiến đấu này tích hợp hệ thống cánh cụp cánh xòe có thể thay đổi linh hoạt các biến số như tốc độ, thời gian cất cánh và thời gian hạ cánh.

Những người đã bay chiếc phi cơ này cho biết nó là một trong những chiến đấu cơ tốt nhất và tương đối dễ bay cũng như điều khiển. Năm 1985, đã có tới 769 huấn luyện viên và 4.278 chiếc MiG-23 một ghế mặc dù chiếc máy bay đầu tiên được chế tạo thành công ngày 10.6.1967 và nó chính thức tham gia phục vụ quân đội vào năm 1973. Hoa Kỳ đã mua lại và thực hiện một số thay đổi rồi đặt lại tên MiG-23 Flogger là YF-113.

Có khoảng 11.000 MiG-23 đang được dùng trên thế giới. Dù Nga ngưng sử dụng từ năm 1994, MiG-23 hiện vẫn là một máy bay rất phổ biến ở nhiều quốc gia. Tuy không được sử dụng thường xuyên như trước, quân đội Nga vẫn giữ MiG-23 tại nhiều căn cứ quân sự khác nhau. Họ dùng máy bay này để hộ tống cho Su-30. Nhiều quốc gia như Ai Cập, Syria, Angola, Ukraina, Sudan, Kazakhstan, Cuba, Bắc Triều Tiên, và Ấn Độ cũng sở hữu MiG-23. Quân đội Israel cũng sử dụng một mẫu Flogger được đơn giản hóa.

8. Su-27 Flanker – tốc độ 2,35 mach (Liên Xô cũ)


Khi Hoa Kỳ có F-15 Eagle và F-16 Fighting Falcon, không quân Nga bị đặt vào thế bất lợi rất lớn và quốc gia này cần một câu trả lời cho thách thức đó. Và câu trả lời chính là chiếc Su-27 Flanker.

Mẫu máy bay này được chế tạo nhằm bay trong vùng lãnh thổ quân địch và kiểm soát mặt trận trên không. Có khả năng bay với tốc độ 2,35 mach, Flanker thường được coi là máy bay thượng hạng trong thời đại của nó. Mẫu máy bay thử đầu tiên bay vào ngày 20/5/1977. Thiết kế cuối cùng của Su-27 được hoàn thiện vào ngày 20/4/1981. Trong suốt thời gian sử dụng, Flanker đã lập nhiều kỉ lục, bao gồm tốc độ cất cánh và độ cao bay cao nhất.

Hiện nay, Su-27 Flanker vẫn xuất hiện trên bầu trời. Mặc dù Liên bang Xô Viết không còn. Nga vẫn có 449 máy bay hiện tại đang hoạt động, Belarus có 19, Ukraina có 74 chiếc. Bên cạnh những quốc gia này, Hoa Kỳ, Ethiopia, Indonesia và những nước khác cũng sở hữu vài chiếc Su-27. Phần lớn Flanker có giá khoảng 5 triệu USD.

7. F-14 Tomcat – tốc độ 2,37 mach (Hoa Kỳ)


Mỹ chế tạo F-14 Tomcat để thay thế F-111B khi hải quân Hoa Kỳ cần một phi cơ có khả năng chiến đấu tầm xa. Nó được sản xuất năm 1970 nhưng sau đó các kỹ sư Mỹ thấy động cơ TF30 rất hạn chế. Họ liền nâng cấp động cơ. Ngoài vấn đề về động cơ ban đầu, F-14 chứng tỏ mình là một máy bay vĩ đại.

Được trang bị loại cánh cụp cánh xòe và dung tích nhiên liệu khổng lồ, F-14 Tomcat là một con át chủ bài khi đó. Máy bay này cũng có khả năng bắn tên lửa và chiến đấu với máy bay địch từ khoảng cách 160 km. Điều này tỏ ra đặc biệt hữu dụng vì như thế nó có thể bảo vệ các máy bay chuyên chở khỏi bị tấn công. 

Khả năng giúp tấn công mặt đất của F-14 Tomcat bị hạn chế bớt trong suốt những năm 1990 sau khi Liên bang Xô Viết không còn tồn tại khiến Mỹ thấy các yêu cầu khả năng đó không cần thiết nữa. Ngày nay, máy bay này được thay thế bởi F/A 18E/F Super Hornet vì lý do chi phí bảo dưỡng rất tốn kém. F-14D Tomcat “nghỉ hưu” vào ngày 22/9/1996. Iran hiện là quốc gia duy nhất ngoài Mỹ vẫn sử dụng máy bay này.

6. Su-24 Fencer – tốc độ 2,4 mach (Liên Xô cũ)


Su-24 Fencer của Liên Xô cũ thường được so sánh với F-111 của Hoa Kỳ. Trên thực tế, chiếc phi cơ này được cho là một trong những phi cơ nguy hiểm nhất mà Liên bang Xô Viết từng sở hữu. So với F-111, nó nhanh hơn, nhẹ hơn, nhỏ hơn và mạnh hơn.

Điểm ưu việt của Su-24 là nó có thể đạt tốc độ 2,4 mach ở độ cao rất thấp (Để đạt được tốc độ này, thường các máy bay siêu âm thanh cần bay ở độ cao nhất định). Fencer cũng được trang bị tên lửa có thiết bị định vị mục tiêu bằng la-ze. Công nghệ này cùng với hệ thống radar mặt đất (terrain-radar) giúp Fencer trở nên siêu quyền năng. Chiếc máy bay bay thử lần đầu tiên vào ngày 2/7/1967 và chính thức được quân đội Liên Xô sử dụng từ năm 1974.

Khoảng 1.400 chiếc Su-24 Fencer đã được chế tạo, 60 chiếc này thuộc về Liên bang Xô Viết. Hiện tại, Fencer đang dần được thay thế bởi mẫu tiên tiến hơn là Su-34. Tuy nhiên, nhiều máy bay này vẫn được Không quân Nga và Không quân Ukraina sử dụng cho tới khi chính phủ Nga có thể đảm bảo đủ tiền bao quát tất cả chi phi lắp đặt Su-34. Bên cạnh hai quốc gia này, những nước như Iran, Algeria, Iraq, Lybia, Belarus và nhiều nước khác cũng trang bị Su-24 cho quân đội của mình.5. F-111 Aardvark – tốc độ 2,5 mach (Hoa Kỳ)


F-111 Aardvark (Lợn đất F-111) có lẽ được biết đến nhiều vì khả năng tách thành hai cỗ máy con cho hai phi công trong trường hợp họ cần tách ra khẩn cấp, sau đó lại có thể ghép lại. Được phác thảo lần đầu vào năm 1960 bởi Tập đoàn General Dynamics, F-111 Aardvark được dùng làm oanh tạc cơ chiến lược. Chiếc máy bay được đưa vào sử dụng quân sự tháng 7.1967.

Nhiệm vụ của F-111 là đánh chặn máy bay địch từ xa cho hải quân Mỹ cũng như thực hiện ném bom cho không quân. Tuy nhiên, chiếc máy bay chỉ chứng tỏ hữu hụng đối với không lực bởi sau khi được lắp ghép hoàn chỉnh, nó tỏ ra quá nặng. Mặc dù vậy, không quân Mỹ vẫn sử dụng F-111 hữu hiệu. Ngay khi chào đời, F-111F tỏ ra là chiến đấu cơ đỉnh cao với động cơ mạnh, hệ thống theo dõi radar mặt đất, trang bị vũ khí được định vị mục tiêu bằng la-ze.

Trong suốt chiến tranh ở Việt Nam, Lợn đất F-111 được sử dụng rộng rãi; tuy nhiên nó đã bị tổn thất nặng nề. Hiện nay Lợn đất F-111 không còn được Hoa Kỳ sử dụng nữa. Không quân Hoa Kỳ đã ngưng sử dụng nó vào năm 1998. Úc vẫn có một hạm đội nhỏ F-111C hoạt động nhưng quốc gia này có kế hoạch thay thế nó bằng F-35 hồi cuối năm 2010 vừa qua.

4. F-15 Eagle – tốc độ 2,5 mach (Hoa Kỳ)


Năm 1965, khi muốn thay thế F-4 Phantom, không quân Hoa Kỳ ra thông cáo tìm kiếm một chiến đấu cơ siêu đẳng tầm xa. Và ý tưởng về chiếc F-15 Eagle (Đại bàng F-15) đã ra đời. Chỉ 7 năm sau, máy bay này đã lần đầu tiên cất cánh bay thử và được đưa vào dùng chính thức từ năm 1979. Công ty sáng chế McDonnell Douglas (hiện đổi tên là Boeing) đã thiết kế hệ thống cánh lớn có kích cỡ chiều dài khoảng 20 mét và chiều ngang giữa hai mút cánh 13 mét.

Mặc dù có kích cỡ lớn hơn hầu hết các máy bay chiến đấu khác, cỗ máy này được cấu thành từ kim loại Titan cũng như có cấu tạo van linh hoạt giúp điều chỉnh nén lại hoặc mở rộng ra; cho phép máy bay có thể đạt tới tốc độ 2,5 mach trong nháy mắt. Tuy nhiên, Đại bàng chỉ đạt 1,78 mach khi chở thêm vũ khí. F-15 Eagle có rất nhiều dòng khác nhau như F-15A và F-15D. Những mẫu thiết kế hiện đại hơn được trang bị thêm hệ thống radar hàng đầu, công nghệ vi tính và nhiều công nghệ khác nữa.

Hiện nay, F-15 Eagle là một trong số ít máy bay còn được sử dụng bởi quân đội Mỹ, trong đó có Cảnh vệ quốc gia và Không quân. Eagle thường được cho là một trong những máy bay chiến đấu thành công nhất từng được tạo ra. Máy bay đã thực hiện trên 100 chuyến bay nhiệm vụ từ khi xuất hiện lần đầu tiên. Chúng được dùng rộng rãi trong các cuộc xung đột Trung Đông trước đây. Trong chiến tranh Iraq, F-15 đã chứng tỏ là chìa khóa cho thành công cuộc chiến. Nhật Bản, Israel, Saudi Arabia cũng sở hữu F-15.

3. MiG-31 Foxhound – tốc độ 2,83 mach (Liên Xô cũ)


MiG-31 Foxhound được chế tạo để thay thế MiG-25; lần đầu tiên tham gia bay thử ngày 16.9.1975 và chính thức đi vào sử dụng từ năm 1983.

Nhiệm vụ MiG-31 là đánh chặn máy bay địch ở tốc độ cao cũng như cản trở tên lửa đầu đạn hạt nhân tầm thấp và các máy bay bay tốc độ thấp khác. Dù giống hệt MiG-25, Foxhound đã được cải tiến rất lớn. Cỗ máy này to hơn và khỏe hơn MiG-25. Nó có khả năng bay với tốc độ siêu thanh tại độ cao rất thấp. Foxhound có gắn động cơ hiện đại mạnh hơn và hệ thống radar dò tìm tiên tiến.

Có khoảng 400 - 500 máy bay MiG-31 được chế tạo cho Nga và Liên bang Soviet. Hiện nay Nga, Kazakhstan và Syrian cũng sử dụng MiG-31. Nga có khoảng 286 chiếc sử dụng cho mục đích quân sự với 100 chiếc còn lại được dự trữ trong trường hợp đất nước này cần dùng.

2. MiG-25R Foxbat-B, tốc độ 3,2 mach (Liên Xô cũ)


MiG-25R Foxbat được Nga cũ chế tạo nhằm cạnh tranh với Lockheed SR-71 và XB-70 của Bắc Mỹ; nhiệm vụ khi chế tạo của nó là tham gia đánh chặn và trinh sát. Tháng 3 năm 1964, chiếc MiG-25R Foxbat thực hiện chuyến bay thử đầu tiên. Năm 1972, không lực Soviet đưa MiG-25R vào dùng hẳn.

Sau đợt nâng cấp năm 1980, MiG-25R Foxbat được trang bị thêm hệ thống kiểm soát hỏa lực tự động cũng như hệ thống radar look-down/shoot-down (radar có khả năng phát hiện, theo dõi, khóa, ngắm bắn và tiêu diệt mục tiêu ở ngoài tầm "nhìn" của radar). Phi cơ này cũng có khả năng oanh tạc mục tiêu cố định bằng cách sử dụng bom thả rơi từ độ cao 19.812 mét trong khi vẫn di chuyển ở tốc độ siêu thanh. Ngoài ra nó thể thả 10 quả bom cùng lúc.

Nhiều quốc gia trên thế giới hiện vẫn sử dụng MiG-25R. Azerbaijan, Kazakhstan, Syria, Turkmenistan, Iran, và Algeria và nhiều nước khác sở hữu loại máy bay này. Tất nhiên Nga còn tiếp tục sử dụng chúng. Không lực Nga sử dụng khoảng 39 chiếc MiG-25 hoạt động hiện tại.

1. SR-71 Blackbird – tốc độ 3,2+ (Hoa Kỳ)


Dù được giới thiệu từ năm 1966, SR-71 Blackbird (Chim két SR-71) vẫn là máy bay trinh sát có người lái nhanh nhất sau 4 thập kỉ. Sản xuất bởi Lockheed, SR-71 chính thức được sử dụng từ tháng 1.1966. Có khả năng bay ở tốc độ 3,2+ Mach, SR-71 là một cỗ máy phải-có đối với Mỹ thời gian đó khi máy bay trinh sát U-2 bị phòng không Soviet cùng thời khuất phục.

Thực tế, cỗ máy bay này chưa bao giờ bị bắn hạ; thay vào đó 12 trong tổng số 32 chiếc được sáng tạo đã bị phá hủy vì tai nạn rủi ro. Máy bay này có lớp sơn công nghệ hiện đại khiến radar không thể dò ra. Hình dạng toàn thân của Chim két cũng khiến nó là một máy bay công nghệ tàng hình số một.

SR-71 đã về hưu hẳn từ năm 1998 khi Quốc hội và Không lực Hoa Kỳ thấy rõ việc bảo dưỡng và vận hành quá tốn kém. Thực chất SR-71 được chế tao như một vũ khí chạy đua trong suốt thời kì chiến tranh lạnh. Nếu muốn ngắm Chim két SR-71, bạn có thể đến bảo tàng Mỹ và Anh.

Phan Khôi (VNN- Theo Toptenz)Một trong những yếu tố gây “bất ngờ” để giành ưu thế trên chiến trường của quân đội Mỹ hiện tại và trong tương lai được thể hiện qua công nghệ chế tạo các phương tiện chiến tranh có khả năng “tàng hình” (stealth technology).

Một chiếc chiến đấu cơ F-117A  của Không lực Mỹ.
Một chiếc chiến đấu cơ F-117A của Không lực Mỹ.

Ưu thế kỹ thuật tàng hình của quân đội Mỹ được chiến đấu cơ F-117A (do Lockheed Martin) chế tạo thể hiện khá rõ nét qua chiến dịch oanh kích 6 tuần liên tiếp nhằm vào các mục tiêu quan trọng ở thủ đô Baghdad của Iraq do liên quân NATO tiến hành vào năm 2003.

Các máy bay F-117A với biệt danh “Chim ưng đêm” đã “ung dung” bay thẳng vào thủ đô Baghdad, nơi quân đội Iraq bố trí một hệ thống phòng không dày đặc để ném bom các mục tiêu chỉ định và quay về nơi xuất phát mà không hề bị bất kỳ một vệt đạn phòng không nào của Iraq bắn trúng.

F-22 Raptor do Lockheed Martin chế tạo.
F-22 Raptor do Lockheed Martin chế tạo.

Trước khi các hãng sản xuất vũ khí áp dụng công nghệ “tàng hình” cho các chiến đấu cơ F-117A hiện đại, quân đội Mỹ này đã từng ứng dụng nó trong việc chế tạo các tàu ngầm chiến lược và tàu ngầm đa năng hơn 30 trước khi Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh lật đổ chế độ Saddam Hussein ở Iraq vào năm 2003.

Không chỉ có vậy, lực lượng lục, hải quân Mỹ cũng đã và đang ứng dụng công nghệ tàng hình để sản xuất ra các loại xe tăng, tàu chiến, tên lửa và một số loại vũ khí khác nhằm tăng cường khả năng bảo vệ sinh lực binh lính, hạn chế tối đa việc bị phát hiện và tấn công trước các loại vũ khí đối xứng của đối phương.

F-117A với các biệt danh
F-117A với các biệt danh "Chim ưng đêm", "Con ma" và "Hạt huyền".

Năm 1962, hãng Lockheed Martin đã chế tạo thành công loại máy bay A-12 và SR-71 với khả năng “tránh mặt” được rất nhiều các loại ra đa phòng không. Bí quyết của hai dự án thành công này nằm ở công nghệ chế tạo vật liệu và sơn phủ ngoài máy bay.

Trong thập niên 70, nhờ nền tảng công nghệ tiên tiến, đặc biệt là sự trợ giúp của các phần mền tương thích máy tính, ngành chế tạo máy bay chiến đấu của mốt số hãng sản xuất tên tuổi của Mỹ đã có thêm nhiều khả năng mới.



Chương trình “ECHO” (Tiếng vang) cho phép hãng Lockheed Martin hiện đại hoá các cấu trúc thân máy bay chiến đấu bằng kỹ thuật đồ hoạ vi tính, xác định khả năng hiện hình trên màn hình ra đa mà không cần mô hình thực tế.

Kết quả là vào năm 1975, Lockheed Martin đã cho ra đời và thử nghiệm một chiếc chiến đấu cơ F-117A mô hình đầu tiên.
Chính nhờ mô hình đầy hứa hẹn này mà Lockheed Martin đã giành được hợp đồng chế tạo hàng chục máy bay chiến đấu tàng hình F-117A cho không quân Mỹ trước một đối thủ tầm cỡ khác là hãng Nortrop.
Một chiếc F-22 đang được tiếp dầu trên không.
Một chiếc F-22 đang được tiếp dầu trên không.

Mùa đông năm 1977, những chuyến bay F-117A thử nghiệm đầu tiên đã được tiến hành và quân đội Mỹ đã ngay lập tức đặt hàng Lockheed Martin sản xuất và cung cấp cho lực lượng không quân chiến lược 24 chiếc F-117A.
Chiếc đầu tiên được Lockheed Martin hoàn thành vào năm 1981, sau đó 2 năm (1983) nó đã chính thức thuộc biên chế của lực lượng không quân Mỹ.

Trong giai đoạn hiện nay, Mỹ đã chế tạo thành công và đang khai thác sử dụng loại chiến đấu cơ tiêm kích thế hệ mới hiện đại nhất F-22 Raptor. F-22 Raptor do Lockheed Martin chế tạo là một máy bay tiêm kích thế hệ thứ 5 sử dụng kỹ thuật tàng hình thế hệ 4. 


Ban đầu F-22 Raptor được thiết kế để trở thành một máy bay chiến đấu giành ưu thế trên không trước Không quân Xô viết, nhưng cũng được trang bị cho các nhiệm vụ tấn công mặt đất, chiến tranh điện tử và trinh sát tín hiệu.

Dựa trên tìm hiểu về công nghệ tàng hình của các máy bay chiến đấu và một số loại vũ khí tấn công hiện đại của quân đội Mỹ, các chuyên gia kỹ thuật quân sự của Liên Xô trước đây đã từng hé lộ những bí mật được coi là các “yếu tố gây bất ngờ” để giành ưu thế trên các chiến trường của quân đội Mỹ.



Để có thể hấp thụ được năng lượng sóng phát đi và thu về từ các ra đa trinh sát của quân đối phương, phần thân của các máy bay tàng hình của quân đội Mỹ đã được chế tạo và sơn phủ bằng một loại vật liệu đặc biệt có đặc tính sắt từ.
Khi sóng điện từ phát ra từ các ra đa đối phương tiếp xúc với các loại máy bay này sẽ bị hấp thụ bởi lớp màng phủ có giải tần rộng, khiến năng lượng phản hồi về ra đa phát bị giảm đi đáng kể dẫn đến hoả lực đối phương sẽ không thể phát hiên được đâu là mục tiêu giả và đâu là mục tiêu thật.
Thân máy bay tàng hình được thiết kế theo kiểu cơ chế nhiều mảng ghép lại, tạo ra bề mặt tiếp xúc có khả năng phản năng lượng sóng điện từ và bắn năng lượng này đi theo các hướng khác chứ không quay về hướng ra đa đã phát đi khiến hoả lực phòng không của đối phương bị phân tán và không chính xác.


Một trong những đặc điểm được xem là bản chất của công nghệ tàng hình đó là việc khắc phục hệ thống ống xả của máy bay chiến đấu. Thực tế cho thấy, bộ phận động cơ máy bay là bộ phận phản hồi năng lượng sóng điện từ tốt nhất nên các ra đa đối phương (chưa kể tính năng vượt trội của các loại tên lửa tầm nhiệt).
Để khắc phục nhược điểm trên, trong thiết kế của các máy bay chiến đấu hiện đại của Mỹ, nhà sản xuất đã bố trí bộ phận đặc biệt để “che” ống xả phản lực với chức năng hướng năng lượng sóng ra đa vào phía trong và hấp thụ luôn nó.
Cấu trúc đặc biệt của động cơ cho phép tạo luồng khí thải có góc rộng, giảm nhiệt thải, hạn chế khả năng bị phát hiện trong giải hồng ngoại. Hai động cơ đều có hệ thống giảm âm, giảm nhiệt nhờ đó mức độ phát tia hồng ngoại cũng được hạn chế đến lức tối đa. Hệ thống giảm nhiệt lấy không khí thổi trực tiếp vào ống xả, trộn với khí thải làm giảm nhiệt độ đầu ra của ống xả.

Các bộ phận mặt đứng thân, ghế ngồi phi công được thiết kế theo dạng bề mặt lượn sóng có tác dụng tản mác năng lượng sóng ra đa. Đuôi máy bay được thiết kế hình chữ V cũng làm giảm đáng kể khả năng phát hiện của ra đa đối phương.
Nga thử máy bay chiến đấu tàng hình mới nhất
Hôm qua mẫu máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5 của Nga đã có 45 phút bay đầu tiên thành công.
Máy bay cất cánh từ Komsomolsk-on-Amur, ở vùng Viễn đông.
"Máy bay đã có một màn trình diễn tuyệt vời. Nó đáp ứng toàn bộ kỳ vọng của chúng tôi trong lần cất cánh đầu tiên", Ria Novosti dẫn lời phát ngôn viên của hãng sản xuất phi cơ Sukhoi.
Một chiếc T-50 thuộc dự án PAK FAhạ cánh trên đường băng ở nhà máy chế tạo của Sukhoi ở Komsomolsk-on-Amur. Ảnh: Reuters.
Sukhoi cho hay các đặc tính tàng hình của máy bay cho phép tăng hiệu quả chiến đấu trong mọi điều kiện thời tiết.
Các đặc tính vượt trội cơ bản của máy bay thế hệ mới này gồm: tác chiến trong mọi điều kiện thời tiết, cất cánh từ đường băng ngắn chỉ cần 300-400 mét, duy trì tầm bay dài với tốc độ siêu thanh, tiếp liệu trên không, hệ thống điện tử hàng không tối tân, có khả năng thực hiện đồng thời các cuộc tấn công nhằm vào mục tiêu trên không và dưới mặt đất.
Ngắm máy bay ở đây.
Đây là thế hệ máy bay hoàn toàn mới đầu tiên được Nga thiết kế kể từ khi Liên Xô tan rã. Các quan chức quân sự cao cấp của Nga trước đó cho biết phi cơ chiến đấu tàng hình với phạm vi hoạt động lên tới 5.500 km này sẽ được đưa vào phục vụ không lực năm 2015.
Dự án máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5 của Nga mang tên PAK FA của hãng Sukhoi và phiên bản hiện nay được gọi là T-50. Máy bay chiến đấu này được cho là sẽ cạnh tranh với F-22 Raptor của Mỹ, cho đến trước hôm qua là phi cơ chiến đấu thế hệ 5 duy nhất trên thế giới.
Phi cơ PAK FA được trang bị công nghệ hiện đại và có vũ khí đạt độ chính xác được cho là cao nhất hiện nay. Giới quân sự Nga cho hay họ phải mất năm đến sáu năm để phát triển loại máy bay này, qua đó chứng minh rằng Nga vẫn duy trì đẳng cấp về công nghệ và thậm chí còn có thể vượt trội so với Mỹ.
Một chiếc F-22 Raptor tại căn cứ không quân Mỹ ở đảo Okinawa, phía tây nam Nhật Bản. Ảnh: Reuters.
Anatoly Kornukov, cựu tư lệnh không quân Nga, nói rằng phản lực cơ chiến đấu mới này "không kém cạnh chiếc F-22" của Mỹ, và nói thêm: "Tôi từng ngồi trong F22 rồi, tôi biết".
"Các phi cơ Su-27 và MiG-29 của chúng ta đều tốt", Interfax dẫn lời ông bình luận, "nhưng chúng cũ rồi. Chúng đã 20 tuổi hoặc hơn thế nữa và đã đến lúc cần có sự thay thế".
Tuy nhiên một số chuyên gia quân sự phương Tây tỏ ra hoài nghi về khả năng T-50 là một bước nhảy vọt trong công nghệ quân sự của Nga. Tờ Times Online của Anh dẫn lời Alexander Golts - một  nhà phân tích quân sự độc lập - nói rằng T-50 dựa trên các động cơ cũ, và tiến bộ đáng kể nhất chỉ là khung sườn máy bay có khả năng làm mù radar tốt hơn các thế hệ trước.
Máy bay nhẹ như ‘ruồi’ của Israel có đáng sợ?
Israel đã cho ra đời một chiếc máy bay siêu nhỏ, khiến cho mọi người có thể nhầm tưởng đó chỉ là một chú ruồi. Nhưng trên thực tế, đó là dự án mới đây nhất của họ - một chiếc máy bay do thám chỉ nặng có 20g, nhẹ nhất trong hạng mục máy bay này và có thể thu thập thông tin tình báo trong các tòa nhà.
Máy bay không người lái siêu nhẹ của Israel
Thiết bị thanh mảnh này có thể chụp ảnh màu, và có thể bay theo chiều thẳng đứng, thậm chí chao liệng y hệt như máy bay trực thăng. Hãng công nghiệp Không gian Israel (IAI) cho biết chiếc máy bay này có thể tham gia chiến đấu bình thường. Một binh sĩ chỉ cần bỏ ‘chú ruồi’ ra khỏi túi và điều tới phòng tuyến của quân địch.
Camera và thẻ nhớ của máy bay ‘ruồi’ này chỉ nặng 0,15g. Máy bay được điều khiển từ xa cùng với một chiếc mũ ‘bảo hiểm’ đặc biệt. Trên chiếc mũ bảo hiểm này, mọi người sẽ có cảm giác không khác gì trong ‘phòng lái’ của máy bay ‘ruồi’, và sẽ nhìn thấy tất cả những gì mà máy bay ghi lại được ngay khi đó.
“Thế mạnh của ‘chú ruồi’ này là khả năng bay trong địa bàn giáp ranh. Hiện nay, không có bất kỳ phương tiện bay nào có thể làm được điều này” - Dubi Binyamini, lãnh đạo bộ phận các robot siêu nhỏ của IAI nói.
‘Chú ruồi’ này có thể quan sát trong điều kiện mọi kết cấu, từ các ga tàu điện cho tới sân bay, hoặc thậm chí cả các tòa nhà văn phòng – cho tới chiến trường hoặc thậm chí cả rừng rậm.
Máy bay có hệ thống điều khiển từ xa, có thể 'ngụy trang' trong môi trường thiên nhiên
“Chú ruồi” này không hề gây ra tiếng động trong lúc làm nhiệm vụ, với tần suất đập cánh là 14 lần/giây. Với màu thân cánh màu trong mờ, trông ‘chú ruồi’ này gần giống như một loại bướm đêm hơi ‘quá khổ’, nhưng trên thực tế thì nó vẫn nhỏ hơn một số loài ruồi tư nhiên.
Điều đáng kinh ngạc nữa là, thiết kế này có khả năng ‘bắt chước’ và hòa lẫn trong tự nhiên, khiến cho đối phương rất khó phát hiện (giống như đặc tính của một số loài động vật có khả năng ngụy trang). Khi thử nghiệm bay ở độ cao 50m, các loài chim và ruồi có xu hướng bay thấp xuống thiết bị này, và tập hợp thành một đàn.
IAI cho biết họ cần thêm 2 năm nữa để chú ruồi này trông ‘bóng bẩy’ hơn. Sản phẩm này dường như nhằm mục tiêu giảm kích thước của các máy bay do thám. Các mẫu hình gần đây chú trọng tới việc do thám tại các khu vực tranh chấp hoặc quan sát trong thành phố, chẳng hạn như chiếc “Bóng ma” nặng 4kg hoặc “Muỗi” chỉ nặng có 500g.
Trong khi các ‘chú ruồi’ này có thể sẽ mang lại ‘một cuộc cách mạng công nghệ thực sự’ trong lĩnh vực quân sự như nhiều nhà phát triển tiên đoán, thì các câu hỏi đặt ra lại xoay quanh việc: chúng sẽ thay đổi cuộc sống đời thường như thế nào? Cảnh sát sẽ dùng các loại máy bay do thám này, và tất nhiên các đơn vị mật vụ càng không thể không dùng loại vũ khí tinh vi này.
(Theo RT)
Loại máy bay tiêm kích Su-35S vừa hoàn thành chuyến bay thử nghiệm thứ 500, tính từ năm 2008. Hãng Sukhoi tuyên bố, chiếc tiêm kích này vượt trội so với các loại máy bay cùng loại của nước ngoài và cả chiếc F-22A của Mỹ.
Hiện có 4 chiếc Su-35S đang tham gia chương trình thử nghiệm có trang bị vũ khí và khi kết thúc chúng sẽ được biên chế vào không lực Nga.
Từ trung tuần tháng 3.2012, có thông tin là không lực Nga đến cuối năm sẽ tiếp nhận 6 chiếc Su-35S. Còn theo thỏa thuận ký từ năm 2009, đến năm 2015, sẽ có 48 chiếc tiêm kích loại này được trang bị cho quân đội Nga. Đại tá không quân Nga - Vladimir Drik, cho biết: “Su-35 là sự cải tiến toàn diện của chiếc Su-27SM3”.
 
Su-35S - Ảnh: sdelanounas.ru
Trong quá trình thử nghiệm, hãng Sukhoi đã kiểm tra các tính năng của Su-35S, kể cả tính cơ động, sự ổn định, hệ thống định vị, hệ thống điều khiển, hệ thống điện tử và động cơ. Tốc độ cao nhất của Su-35 ở tầm thấp là 1,4 nghìn km/giờ, còn ở trên cao là 2,4 nghìn km/giờ, trần bay là 18 nghìn mét. Radar của Su-35S ở chế độ “không đối không” có thể phát hiện mục tiêu ở khoảng cách 400 km.
“Các tính năng kỹ thuật của Su-35S cho phép nó vượt trội so với các loại tiêm kích thế hệ 4 và 4+ kiểu như Rafale và EF 2000 do Eurofighter Typhoon sản xuất, hay các loại F-15, F-16, F-18,
F-35 cải tiến và kể cả chiếc F-22A hiện đại nhất”, theo thông cáo báo chí của Sukhoi. Đương nhiên, Su-35S  “qua mặt” nhiều loại máy bay chiến đấu khác mà hiện không lực Nga đang sở hữu.
Nội dung thông cáo báo chí nêu trên là điểm cộng cho ngành công nghiệp hàng không Nga, nhưng không hiểu sao Sukhoi lại liệt chiếc F-35 Lightning II của Mỹ vào loại cải tiến. Bởi chiếc tiêm kích đa năng này sẽ hoàn tất thiết kế vào năm 2016-2018 và hoàn toàn không dựa vào mô hình loại máy bay có sẵn nào khi thiết kế.
Bên cạnh đó, hãng Sukhoi không đưa ra các số liệu về tính năng kỹ thuật của các máy bay nước ngoài khi so sánh. Nếu như tính năng kỹ thuật của F-15 Eagle, F-16 Fighting Falcon, F/A-18 Hornet và  Super Hornet được biết đến từ lâu, thì F-35 và F-22 vẫn còn là ẩn số. Nhiều tính năng của 2 chiếc tiêm kích thuộc thế hệ thứ năm này của Mỹ vẫn được giữ kín. Đặc biệt là với F-22 khi nó không được xuất khẩu nhằm bảo vệ các bí mật công nghệ.
Hơn thế, so sánh luôn có sự khập khiễng. Trong trường hợp cụ thể này các tiêm kích hạng nhẹ là F-15, F-16 và F/A-18, hoàn toàn khác so với chiếc hạng nặng Su-35S. Bởi, theo tiêu chuẩn của ngành hàng không, loại tiêm kích hạng nhẹ có trọng lượng từ 10 đến 17 tấn, hạng trung  từ 17 đến 25 tấn, còn loại hạng nặng là trên 25 tấn. Tuy thế, trong thời gian gần đây, các chuyên gia quân sự gộp loại tiêm kích hạng trung và hạng nặng làm một, bởi chúng không có mấy khác biệt về kiểu loại, tính năng kỹ thuật cũng như mục đích tác chiến.
 
Su-27 - Ảnh: img.mota.ru
Mặc dù vậy, tiềm năng của Su-35S được nước ngoài đánh giá cao. Chẳng hạn, vào đầu tháng 2.2012, tại Úc đã có cuộc họp của Ủy ban Các vấn đề nước ngoài về vũ khí và thương mại (JSCFADT) nhằm đánh giá việc không lực Úc có cần thiết phải mua chiếc tiêm kích F-35 của Mỹ hay không. Tại cuộc họp, đại diện của hãng phân tích Air Power Australia và hãng RepSim chuyên về mô phỏng đều cho rằng, F-35 là loại tiêm kích không nên mua. Đại diện RepSim khi đó đưa ra một kịch bản mô phỏng: “Có trận không chiến tại bờ biển của Đài Loan, Trung Quốc vào năm 2018”. Tham dự có 240 chiếc F-35 và 240 chiếc Su-35S. Theo số liệu tính toán của RepSim, trong trận không chiến này 240 chiếc Su-35S bị tiêu diệt hoàn toàn, 240 chiếc F-35 còn lại 30 chiếc. Một kịch bản mô phỏng khác giữa 240 chiếc F-22 và từng ấy chiếc Su-35S thì có 139 chiếc F-22 bị tiêu diệt, trong khi chỉ có 33 chiếc Su-35S bị hạ gục.
Trước đó vào năm 2009, Air Power Australia công bố bảng đánh giá các máy bay tiêm kích thế hệ thứ năm. Theo bảng này, chiếc T-50 (FAK FA) của Nga nhận điểm 5+ (điểm cao nhất), chiếc F-22 và Su-35S cùng nhận điểm 2+, trong khi đó chiếc F-35 nhận điểm thấp nhất (-8).
Vào năm 2010, hãng Eurofighter của Liên minh châu Âu muốn chứng minh chiếc Typhoon ưu việt hơn chiếc F-35 khi lấy các tiêu chí chuẩn (từ năm 2000) về máy bay thế hệ thứ năm của hãng Lockheed Martin - nhà sản xuất F-22 và thiết kế chiếc F-35. Đó là tính tàng hình, tốc độ siêu thanh, tính cơ động, hệ thống định vị, động cơ... Trong khi Typhoon đáp ứng 8/9 tiêu chí thì F-35 chỉ đạt 3/9 tiêu chí. Điều này nếu nói theo ngôn ngữ của hãng Sukhoi thì Typhoon vượt trội so với các loại máy bay cùng loại của nước ngoài. Trước đó hãng Dassault của Pháp và Boeing của Mỹ cũng có các báo cáo tương tự, trong đó khẳng định sản phẩm của mình là chiếc Rafale và F/A-18 hơn hẳn so với các loại tiêm kích cùng loại khác của nước ngoài. 
Có thể thấy thông báo của Sukhoi, Eurofighter hay Dassault, Boeing khá “ranh mãnh” và mang tính quảng bá nhằm bán được hàng trong tương lai. Vào ngày 28.3, ông Aleksandr Fomin, Phó giám đốc cơ quan hợp tác kỹ thuật quân sự liên bang Nga cho biết:
Su-35S có thể sẽ quay lại tham gia cuộc đấu thầu FX-2 của Brazil (nhắm bán cho Brazil 36 chiếc tiêm kích và nhượng quyền lắp ráp thêm 84 chiếc khác). FX-2 khởi động từ năm 2008. Ngay giai đoạn đầu chiếc F-35 đã bị đánh bại. Hiện còn chiếc F/A-18 của Mỹ, Saab Gripen NG của Thụy Điển và Rafale của Pháp đang ganh đua với nhau.
Ngoài Brazin, còn có Libya và Venezuela cũng quan tâm đến chiếc Su-35S. Nga đang đàm phán để bán cho Trung Quốc 48 chiếc tiêm kích này. Họ hy vọng sẽ bán được nhiều Su-35S cho các nước đang sở hữu loại Su-27, bởi Su-35S chính là loại mà Nga sản xuất nhằm thay thế cho chiếc Su-27 được cho là già cỗi và lạc hậu.
Cũng cần nhắc lại rằng, dù có quảng bá thế nào, thì điều quan trọng nhất là mỗi một loại máy bay chiến đấu phải đáp ứng các tiêu chí mà khách hàng - quân đội - đặt ra. Nhìn nhận theo quan điểm quân sự hiện đại,
Su-35S là một trong những loại tiêm kích tốt nhất của không lực Nga. Ngoài Su-35S, Nga còn có Su-27 đã được nâng cấp, loại Su-30 mới và chiếc tiêm kích thế hệ thứ năm T-50.  Trong tương lai gần, Su-35S sẽ phối hợp cùng các loại máy bay chiến đấu khác để hoàn thành nhiệm vụ tác chiến của mình.
Ông Vương Hoàng

Tìm ra nguyên nhân vụ rơi chiếc F-22

Sau hơn một năm điều tra nghiên cứu, mới đây Mỹ mới chính thức công bố nguyên nhân khiến chiếc tiêm kích thế hệ thứ năm F-22 bị rơi hôm 16.11.2010.
Một thời gian dài sau khi chiếc F-22 bị tai nạn, các chuyên gia đều nghi rằng do hệ thống điều tiết ô xy không hoạt động, làm phi công bị ngất, không điều khiển được máy bay. Tuy thế, kết luận của Ủy ban Điều tra (AIB) cho thấy, chiếc máy bay bị rơi đúng là do có một số lỗi kỹ thuật, nhưng tai nạn xảy ra lại là do phi công không kịp thời mở hệ thống dẫn không khí dự phòng và không ghi nhận những thay đổi của máy bay khi đang bay.
Chiếc F-22 Raptor của không lực Mỹ mang số hiệu 06-4125, thuộc phi đội 525 của căn cứ quân sự Elmendorf-Richardson ở Alaska, khi đang bay tập thì bị rơi vào ngày 16.11.2010, cách sân bay Anchorage 160 km. Phi công lái chiếc máy bay này là Jeffrey Haney không kịp nhảy dù nên tử nạn. Theo AIB, vụ tai nạn không gây ảnh hưởng đến dân thường nhưng khiến chính quyền Mỹ thiệt hại 147,7 triệu USD.
 
Phi công Jeffrey Haney - Ảnh: Airforcetimes.com
Trong khi dựng lại lộ trình của chuyến bay tập, AIB xác định là vào lúc 19 giờ 42 phút 18 giây (giờ địa phương) ngày 16.11, chiếc F-22 số hiệu 06-4125 khi đang bay thì hệ thống dẫn khí từ động cơ cùng hệ thống bổ trợ không hoạt động. Khi đó viên phi công Jeffrey Haney bắt đầu hạ thấp độ cao và giảm lực đẩy của động cơ về số không. Vào lúc 19 giờ 42 phút 53 giây máy bay bắt đầu xoay quanh trục dọc và rơi. Đến 19 giờ 43 phút 24 giây, viên phi công toan tính lấy lại thăng bằng cho máy bay và điều khiển nó bay lên cao, nhưng chỉ 3 giây sau đó chiếc F-22 đã đâm xuống đất với tốc độ 1,3 nghìn km/giờ.
 Do hệ thống dẫn khí từ động cơ không hoạt động nên hệ thống tạo khí nhân tạo (ECS), hệ thống tuần hoàn không khí (ASS), hệ thống duy trì áp suất buồng lái (CPS), hệ thống điều dẫn khí trơ (OBIGGS) và ô xy (OBOGS) cũng tự động đóng lại. Điều đáng nói là 30 giây trước khi các hệ thống vừa nêu tự động đóng, hệ thống cảnh báo (ICAWS) đã phát tín hiệu về sự không bình thường này. Theo quy trình chuẩn, khi nhận được tín hiệu cảnh báo, phi công cần phải khởi động hệ thống cung cấp khí ô xy dự phòng (EOS) và cho máy bay hạ cánh ngay tại sân bay gần nhất. Tiếc thay, Jeffrey Haney đã không thực hiện điều mà lý ra anh cần phải làm.
 
Nơi chiếc F-22 bị rơi - Ảnh: Media.thenewstribune.com
Trong khi bay, ICAWS phát tín hiệu khi hệ thống dẫn khí nóng bất thường và sau đó 30 giây, hệ thống máy tính đã ngắt các thiết bị dẫn không khí. 5 giây sau đó đến OBOGS và OBIGGS bị ngắt và điều này có thế khiến viên phi công bị ngạt thở (!?). 50 giây và 60 giây tiếp theo CPS và ECS bị ngắt. Một loạt hệ thống không hoạt động khi máy bay đang ở độ cao 5,8 nghìn mét.
AIB cho rằng, Jeffrey Haney bắt đầu cảm thấy bị ngạt thở và khó điều khiển máy bay, không chú ý đến thay đổi của các hệ thống máy móc. Lúc này nhiều khả năng anh ta chỉ quan tâm đến việc khôi phục đường dẫn khí vào mặt nạ. Điều này hầu như là chắc chắn, bởi từ khi máy bay bắt đầu hạ độ cao cho đến khi đâm xuống đất, Jeffrey Haney không hề liên lạc với mặt đất. Theo AIB, có thể Jeffrey Haney bị mất phương hướng nên không thể lấy lại thăng bằng cho máy bay.
Nhưng giả thiết cho rằng Jeffrey Haney bị ngất là khó xảy ra, bởi khi OBOGS đóng lại, máu của viên phi công này vẫn còn đủ lượng ô xy. Hơn thế, chiếc F-22 hạ độ cao rất nhanh, nên không cần đến mặt nạ vẫn có thể thở bình thường được.

Máy bay F-22 - Ảnh: Bp.blogspot.com
Sau tai nạn, các chuyên gia của không lực Mỹ và các hãng sản xuất các hệ thống của chiếc F-22 đã nghiên cứu xác của chiếc máy bay này. Tại OBIGGS người ta phát hiện thấy dấu vết của khí độc carbon, nhưng lượng khá ít không đủ để khiến viên phi công ngạt thở. Trong khi đó hệ thống máy tính không cảnh báo sự thay đổi của lượng khí ô xy.
Phân tích thi thể của Jeffrey Haney cho thấy viên phi công này không bị ngạt thở, hoàn toàn khỏe mạnh, không có biểu hiện uống thuốc hay dùng chất kích thích. Người ta cũng điều tra cả các nhân vật chịu trách nhiệm cho chuyến bay này. Hai trong số những người này có uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ, nhưng hoàn toàn khỏe mạnh và không gây ảnh hưởng đến quy trình chuẩn bị cho chuyến bay.
Trong quá trình điều tra, AIB cũng đặt giả thiết là viên phi công bị ngất do quá căng thẳng. Khi chiếc F-22 bay và thực hiện các động tác nhào lộn, thì sức ép sẽ lên đến 2,5G, nhưng trong các chuyến bay tập trước đó, Jeffrey Haney có thể chịu đựng sức ép lên đến 4,8G. Sức ép ở thời điểm mà Jeffrey Haney muốn lấy lại thăng bằng cho chiếc F-22 là 7,5G, nhưng nó đã nằm ngoài giả thiết vì chỉ 3 giây sau đó chiếc máy bay đã lao xuống đất.
AIB kết luận: Dù một loạt các hệ thống ngưng hoạt động, nhưng lỗi thuộc về viên phi công khi đã không sử dụng đúng mặt nạ dưỡng khí và không khởi động hệ thống dẫn khí dự phòng theo quy định. Ngoài ra, không lực Mỹ còn cáo buộc Jeffrey Haney điều khiển không đúng chiếc F-22 trong các tình huống phức tạp cho dù anh được huấn luyện khá tốt (viên phi công này đã thực hiện 21 chuyến bay với F-22 và có tổng cộng hơn 29 giờ bay trong vòng 90 ngày trước khi tử nạn).
Dù vậy, các phi công lái F-22 đều khẳng định, nút để khởi động hệ thống dẫn khí dự phòng rất không thuận tiện vì nó nằm ở phần dưới bên trái của ghế phi công trong buồng lái. Một phi công cho rằng, Jeffrey Haney tính với tới nút khởi động hệ thống dẫn khí dự phòng nhưng không được. Bằng chứng là khi máy bay đạt đến độ cao nhất lại bắt đầu xoay quanh trục dọc và lực kéo của động cơ trở về số không. Trên mặt đất, người ta thử làm thao tác này và đã cho kết quả tương tự như vừa nêu.
Các kết luận mà AIB đưa ra hiển nhiên chưa làm hài lòng giới chuyên môn và các phi công lái F-22. Chưa rõ Mỹ có tiếp tục điều tra thêm về vụ việc rơi máy bay này hay không. Bên cạnh đó Lockheed Martin - hãng sản xuất chiếc F-22 - đang có hợp đồng với không lực Mỹ để tìm kiếm các nguyên nhân gây ngạt thở với phi công và sửa chữa chúng. Có thể nói, các biện pháp đã được đề ra để vụ việc tương tự sẽ không tái diễn. Từ ngày 20.9.2011 các chuyến bay tập của F-22 được khởi động lại và diễn ra khá tốt đẹp. Hy vọng sẽ không có vụ việc nào tồi tệ xảy ra khiến các chuyên gia hàng không quân sự Mỹ phải đau đầu.
Ngữ Tử Yên
Vào tháng 11.2011, khi Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất - UAE, tỏ dấu hiệu có thể sẽ không mua 60 chiếc tiêm kích Rafale của Pháp, nhiều chuyên gia quân sự đã nghĩ đến kịch bản Pháp phải dừng sản xuất loại máy bay hiện đại này. Nhưng nay thì ánh sáng đã le lói ở cuối đường hầm…
Bộ Quốc phòng các nước Qatar, Kuwait mới đây vừa tỏ ý sẽ mua chiếc tiêm kích Rafale do hãng Dassault sản xuất, hãng tin Defende News, dẫn lời Bộ trưởng Quốc phòng Pháp - Gerard Longuet. Ông Longuet nhấn mạnh, hai quốc gia này sẽ chỉ mua Rafale sau khi UAE ký hợp đồng mua loại máy bay này cho không lực của mình. "Họ sẽ không quyết định mua nếu "ai đó" không là người ký hợp đồng đầu tiên", ông Longuet giải thích.
Hiện Kuwait đang có nhu cầu mua từ 16 - 22 chiếc máy bay tiêm kích, còn Qatar là 24 chiếc. Cả hai quốc gia này đều muốn xây dựng quân đội với sự phối hợp chặt chẽ của UAE. Pháp tiến hành thỏa thuận về việc bán 60 chiếc Rafale cho UAE. Và dù Pháp rất nỗ lực nhưng đến nay kết quả vẫn là con số không. Hơn thế, hiện hãng Boeing và Eurolighter cũng đang vào cuộc khi lần lượt giới thiệu chiếc F/A-18 Super Hornet và Typhoon. Trong tình thế như vậy, ông Longuet tuyên bố: "Nếu như không có đơn hàng xuất khẩu, đến năm 2018 Pháp sẽ phải ngừng sản xuất loại Rafale.
 
Chiếc JAS 39 Gripen của Thụy Điển có giá bán rẻ hơn nhiều chiếc Rafale - Ảnh: aeroseum.se
Niềm tự hào của Pháp
Pháp bắt đầu thiết kế chiếc Rafale từ giữa thập niên 1980. Chiếc tiêm kích này thực hiện chuyến bay đầu tiên vào tháng 7.1990. Đến năm 2000 bắt đầu sản xuất hàng loạt Rafale để cung cấp cho quân đội. Không lực Pháp dự kiến mua 180 chiếc Rafale và những chiếc cuối cùng sẽ được biên chế vào năm 2018.
Với Pháp, chiếc Rafale là biểu tượng của nước này, bởi chiếc tiêm kích được thiết kế, sản xuất hoàn toàn bằng kỹ thuật, công nghệ Pháp. Chiếc máy bay này được Pháp tự hào khi nó là chiếc tiêm kích đa năng, cánh hình tam giác và sử dụng khái niệm "'Omni Role" (toàn năng) làm thuật ngữ tiếp thị nhằm phân biệt loại máy bay này với các loại máy bay chiến đấu "đa năng" (multi-role) khác có phân biệt nhiệm vụ chính và các nhiệm vụ phụ. Chiếc Rafale có thể thay thế được hoạt động của bảy loại máy bay khác nhau.
 Bộ Quốc phòng Pháp và không lực Pháp đánh giá Rafale là chiếc tiêm kích hoàn thiện nhất nếu nhìn từ góc độ kỹ thuật của máy bay thế hệ thứ tư. Tuy thế, Bộ Quốc phòng các quốc gia khác không chia sẻ đánh giá này. Điều này là dễ hiểu, bởi Rafale có thể hoàn hảo với các yêu cầu cụ thể của Pháp, nhưng lại không đáp ứng với các mục tiêu tác chiến của các quốc gia khác. Vì thế, đã 12 năm qua không có một đơn đặt hàng từ nước ngoài để mua "chiếc tiêm kích hoàn thiện nhất" này.
Có thời gian Pháp rất hy vọng Libya mua chiếc Rafale. Bởi từ năm 2006, Pháp đã tiến hành thương thảo để bán cho Libya 18 chiếc Rafale với tổng trị giá 3,24 tỉ USD. Đến năm 2010, thỏa thuận có bước tiến đáng kể khi hợp đồng đã được hai phía soạn thảo. Nhưng vào tháng 2.2011, cuộc nổi dậy của phe đối lập tại Libya có sự hậu thuẫn của NATO khiến thương thảo bị chấm dứt. Và như số phận trớ trêu, chiếc Rafale bay vào không phận Libya để nhằm lật đổ những đối tác "đầy tiềm năng" của chính nó.
Trong khi Pháp thương thảo với LiIbya về chiếc Rafale, Bộ Quốc phòng Anh tuyên bố sẽ mua 100 chiếc Rafale để thay thế cho loại F-35B Lightning II mà Anh dự kiến mua của Mỹ. Song song đó, vài năm qua Pháp còn thương thảo với Oman và Kuwait, nhưng kết quả là không có tín hiệu khả quan nào.
Vận xui nối tiếp vận xui
Trong vòng một vài năm gần đây, vận xui đeo đuổi chiếc tiêm kích này của Pháp tại các cuộc đấu thầu quốc tế. Vào năm 2008, Rafale tham dự đấu thầu tại Ma Rốc. Khi đó các đối thủ cạnh tranh là JAS 39 Gripen (Thụy Điển), Typhoon (Eurofighter - châu Âu). Nhưng cả ba hãng sản xuất các loại vừa nêu rất thất vọng, khi vào giờ chót Ma Rốc lại chọn chiếc F-16 Fighting Falcon, loại máy bay không hề tham dự đấu thầu trước đó.
 
Một chiếc Rafale vừa cất cánh từ tàu sân bay của Pháp - Ảnh: media.defenseindustrydaily.com
Từ năm 2007, Brazil mở cuộc đấu thầu F-X2, trong đó ngoài chiếc Rafale còn có JAS 39 Gripen, F/A-18 Super Hornet (của Boeing) và Su-35 (của Nga). Và scandal đã diễn ra vì khi đó Tổng thống Brazil Jose Silva  chọn chiếc Rafale, còn Bộ Quốc phòng nước này chọn chiếc Gripen. Không  bên nào chịu bên nào và kết cục do tài chính khó khăn nên Brazil hủy luôn cuộc thầu. Đấy là chưa kể vụ UAE như đã nói ở trên.
Cuối cùng, vào tháng 11.2011, Bộ Quốc phòng Thụy Sĩ đã tổng kết cuộc đấu thầu mua 22 chiếc tiêm kích nhằm thay thế cho loại F-5 Tiger II cũ kỹ. Tham dự cuộc đấu thầu này có Rafale, Typhoon, Gripen và Super Hornet. Phía Thụy Sĩ đã chọn chiếc tiêm kích của Thụy Điển vì nó đáp ứng yêu cầu của không lực nước này và giá lại rẻ hơn (tổng giá trị hợp đồng là 3,3 tỉ USD). Sau vụ thua thầu này, Bộ trưởng Quốc phòng Pháp - Gerard Longuet tuyên bố vào ngày 7.12.2011, nếu không xuất khẩu được, Dassault sẽ phải ngừng sản xuất chiếc Rafale.
Giá bán của Rafale từ 85 - 124 triệu USD/chiếc (tùy mẫu thiết kế), trong khi đó một chiếc F-35 của Mỹ giá trung bình chỉ từ 130 - 135 triệu USD. Còn chiếc Super Hornet của Boeing bán trên thị trường quốc tế chỉ từ 60 - 80 triệu USD/chiếc, trong khi F-15 Silent Eagle (đối trọng của F-35) chỉ khoảng 100 triệu USD/chiếc. Với 120 triệu có thể mua một chiếc Typhoon, còn 50 - 60 triệu là có thể sở hữu chiếc Gripen. So sánh như thế để thấy giá của Rafale là đắt nên rất khó xuất khẩu.
Hiện Rafale còn một "cửa" duy nhất để hy vọng có thể xuất khẩu. Đó là tham dự cuộc đấu thầu MMRCA của Ấn Độ để cung cấp 126 chiếc máy bay tiêm kích đa năng. Tham dự đấu thầu có Mig-35 (Nga), F-16IN, F/A-18E, Gripen, Rafale và Typhoon. Hiện vòng chung kết chỉ còn Rafale và Typhoon và trong vòng đầu năm nay Ấn Độ sẽ công bố hãng thắng thầu. Vào cuối tháng 11.2011 có thông tin cho rằng Typhoon thắng thầu. Nhưng biết đâu nói trước bước không qua!? Trong mua bán hay trong nhiều lĩnh vực khác của cuộc sống, không ít khi duy tâm lại đóng vai trò thành bại!? Hay chờ xem liệu Rafale có thắng thầu.

Các thông số kỹ thuật của Rafale
Phi hành đoàn: 1-2 người (tùy mẫu thiết kế)
Chiều dài: 15,27m; Sải cánh: 10,80m; Chiều cao: 5,34m
Diện tích cánh: 45,7m²
Trọng lượng không tải: 9.060 kg
Trọng lượng có tải: 9.500 kg
Trọng lượng cất cánh tối đa: Từ 22.000 kg - 24.500 kg (tùy mẫu thiết kế)
Động cơ: 2 x SNECMA M88-2
Tốc độ tối đa: 2.250 km/giờ
Bán kính hoạt động tác chiến: 1.900 km
Trần bay: 18.000m
Hệ thống vũ khí: pháo 30 ly GIAT30/719B với 125 viên đạn. Có 14 điểm treo cho 9, 5 tấn vũ khí.
Các tên lửa không đối không: MICA IR/EM, AIM-9 Sidewinder, AIM-132 ASRAAM… Các tên lửa không đối đất: MBDA Apache, SCALP EG, AASM, Tên lửa hạt nhân ASMP. Hiện Rafale sử dụng radar lưới loại RBE@, nhưng từ năm nay nó sẽ được nâng cấp bằng radar RLS RBE2-AA hiện đại hơn.
Ngữ Tử Yên
Top 10 máy bay quân sự đắt đỏ của Mỹ
Thượng viện Mỹ vừa bỏ phiếu phản đối kế hoạch chế tạo thêm 7 chiếc chiến đấu cơ F-22, được coi là máy bay chiến đấu toàn diện thuộc hàng tốt nhất thế giới. Dưới đây là bộ sưu tập những máy bay quân sự tốn kém của Mỹ.

FF/A-18 Hornet: 94 triệu USD: Bắt đầu hoạt động từ thập niên 80, chiếc máy bay hai động cơ này là phi cơ chiến đấu đầu tiên của Mỹ. Nó có khả năng tấn công các mục tiêu dưới mặt đất và trên không. Máy bay này thuộc phi đội Blue Angels của Hải quân Mỹ. Nó còn góp mặt trong quân đội của Canada, Australia, Phần Lan, Kuwait, Malaysia, Tây Ban Nha và Thụy Sĩ.
EA-18G Growler: 102 triệu USD: Chiếc Growler là phiên bản tác chiến điện tử của máy bay F/A-18 Hornet. Những phi cơ này không chỉ có khả năng tìm kiếm, phá sóng radar phòng không mà còn gây nhiễu thông tin của đối phương.
V-22 Osprey: 118 triệu ISD: Phi cơ V-22 vô cùng linh hoạt nhờ hệ thống hai cánh quạt có khả năng xoay 90 độ. Nó cất cánh và hạ cánh như trực thăng song thực hiện hành trình giống những phi cơ bình thường. V-22 được sử dụng lần đầu trong chiến tranh Iraq năm 2007 và bị cựu phó tổng thống Mỹ Dick Cheney liên tiếp yêu cầu ngừng sử dụng. Dù vậy, nhờ ưu thế về tính đa năng, quân đội Mỹ vẫn triển khai một phi đội V-22 tới Afghanistan vào cuối năm.
F-35 Lightning II: 122 triệu USD: Năm 2001, Lockhead Martin nhận hợp đồng phát triển một loại phi cơ chiến đấu siêu thanh. Đây là loại máy bay tiêm kích một chỗ ngồi, có khả năng tàng hình, đa năng, có thể thực hiện các nhiệm vụ như: yểm trợ trên không, ném bom chiến thuật, và chiến đấu không đối không. F-35 được đưa ra để thay thế một loạt máy bay già nua và được phát triển trong chương trình Joint Strike Fighter (JSF) giữa Mỹ và đồng minh. Nó bị chỉ trích là quá nặng và không đủ mạnh, khiến nó trở thành mục tiêu tấn công dễ dàng.
E-2D Advanced Hawkeye: 232 triệu USD: Việc phát triển chiếc Advanced Hawkeye này là một bước tiến đáng kể về trinh sát và ngụy trang. Hệ thống radar của nó có thể tăng phạm vi kiểm soát của phi cơ lên tới 300%. "Nó thậm chí có thể quan sát cây hồ trăn ở Iran nảy mầm", một nhà phân tích tại viện Lexington phát biểu hồi tháng 7. Dù tiến trình phát triển loại máy bay này diễn ra đúng tiến độ và hai phiên bản bay thử đã được đưa tới Hải quân Mỹ, việc cắt giảm ngân quỹ có thể khiến máy bay này chưa thể đưa vào sử dụng ít nhất 1 năm lâu hơn kế hoạch.
VH-71 Kestrel: 241 triệu USD: Việc phát triển những chiếc VH-71 được thực hiện nhằm thay thế phi đội trực thăng già nua của tổng thống. Quân đội Mỹ đã tiêu tốn hơn 50% ngân sách dành cho chương trình trước khi Tổng thống Barack Obama nhậm chức. Ngay sau khi tuyên thệ vào Nhà Trắng, Obama thông báo kế hoạch hủy dự án này. Tuy nhiên, vào ngày 22/7, Ủy ban Biểu Quyết Ngân sách Hạ viện đồng loạt thông báo việc nối lại việc cấp ngân sách để phát triển phi cơ VH-71.
P-8A Poseidon: 290 triệu USD: Phiên bản quân sự của máy bay Boeing 737 sẽ được Hải quân Mỹ sử dụng để tiêu diệt các phương tiện chống ngầm của đối phương và thu thập tin tình báo. Nó có thể chở ngư lôi, tên lửa và nhiều loại vũ khí khác. Máy bay này dự kiến sẽ chính thức đưa vào hoạt động năm 2013.
C17A Globemaster III: 328 triệu USD: Máy bay chuyên chở của Không lực Mỹ dùng để đưa binh lính tới vùng chiến sự, thực hiện các viện trợ và sứ mệnh thả dù. Có 190 máy bay C17A đang hoạt động. Chiếc phi cơ được vận hành bởi 4 động cơ phản lực và có thể thả 102 lính nhảy dù cùng một lúc. Bắt đầu hoạt động từ năm 1993, máy bay này đã đưa binh sĩ và hàng cứu trợ nhân đạo tới Afghanistan và Iraq.
F-22 Raptor: 350 triệu USD: Được thiết kế để đối trọng với một loại máy bay của Liên Xô, F-22 được nhà sản xuất Lockhead Martin tán tụng là phi cơ chiến đấu toàn diện tốt nhất thế giới, không kể là đắt nhất. Nó có thể bắn hạ tên lửa hành trình của đối phương, bay những chặng dài với tốc độ siêu thanh và tránh tất cả các loại radar dò tìm. Tuy nhiên, Thượng viện Mỹ đã bỏ phiếu không tán thành việc chế tạo thêm 7 máy bay tương tự.

B-2 Spirit: 2,4 tỷ USD: Phi cơ ném bom B-2 đắt tới mức Quốc hội Mỹ đã giảm đơn đặt hàng từ 132 xuống còn 21. Phi cơ có thể tránh tất cả các loại thiết bị dò tìm tín hiệu, nhờ đó, nó có thể tấn công đối phương mà không lo ngại đến việc bị trả đũa. Bắt đầu sử dụng năm 1993, B-2 từng được triển khai tới cả Iraq và Afghanistan.
 
Ký sự các loại mắm 
Ngày còn nhỏ tôi đọc tác phẩm "Rừng Mắm" của nhà văn Bình Nguyên Lộc mà tôi cứ ngỡ ông muốn ít nhiều nói về những món mắm miền Nam ê hề. Nhưng thật sự không phải vậy. Truyện nói về cây mắm mọc lên hằng hà sa số. Nó tạo ra sự ích nối tiếp về sau qua câu chuyện trao đổi giữa hai ông cháu như sau: "Bờ biển nầy mỗi năm được phù sa bồi thêm cho rộng ra hàng mấy ngàn thước. Phù sa là đất bùn mềm lủn và không bao giờ thành đất thịt được để ta hưởng nếu không có rừng mắm mọc trên đó cho chắc đất. Một khi kia cây mắm sẽ ngã rạp. Giống tràm lại nối ngôi mắm. Rồi sau mấy đời tràm, đất sẽ thuần, cây ăn trái mới mọc được. 
Thấy thằng cháu nội ngơ ngác chưa hiểu, ông cụ vịn vai nó mà tiếp:
- Ông với lại tía của con là cây mắm, chơn giẫm trong bùn. Đời con là tràm, chơn vẫn còn lấm bùn chút ít, nhưng đất đã gần thuần rồị Con cháu của con sẽ là xoài, mít, dừa, cau. Đời cây mắm tuy vô ích, nhưng không uổng, như là lính ngoài mặt trận vậy mà. Họ ngã gục cho kẻ khác là con cháu của họ hưởng...
Ông nội vui vẻ quá, vì ông bỗng sực nhớ lại những câu hò của thế hệ người tiên phuông đi khai thác đất hoang ở miền Nam, mà ngày nay thế hệ tràm không hát nữa. Ông cất giọng khàn khàn lên:

Hò... ơ... Rồng chầu ngoài Huế, 
Ngựa tế Đồng Nai 
Nước sông trong sao cứ chảy hoài, 
Thương người xa xứ lạc loài đến đây."
(Bình Nguyên Lộc)

Tuy vậy, bài văn có nhắc đến món Ba Khía và Bồn Bồn. Bồn bồn ở miệt Cà Mau rất nhiều, người ta dùng làm dưa, gọi là Dưa Bồn Bồn. Còn Ba Khía và Còng được làm mắm. Trong tinh thần văn chương ẩm thực về các món mắm, những đặc thù của vùng đất miền Nam, bài viết sẽ lạm bàn về mắm, và dỉ nhiên trong tầm hồn yêu mắm.
Theo nhà văn Sơn Nam thì ở vùng đồng bằng sông Cửu Long có rất nhiều loại mắm: mắm cá lóc, cá rô đồng, cá trê vàng ở miệt rừng U Minh, Cà Mau, mắm Thái Châu Ðốc, tôm chua Gò Công... Ta có thể kê khai những thổ sản đặc sắc của miền Nam như Mắm còng, mắm tôm chà, ba khía,... Hãy nói về ba khía đi nhé.

Ba khía:
Ba khía là loại sinh vật sống ở bến bãi, sông rạch trong rừng ngập mặn, hình dạng giống con cua; lớn hơn con còng, trên cái yếm màu nâu sẫm của nó có ba cái khía, tức 3 gạch nên người ta cho nó cái tên cúng cơm là ba khía.


Từ miệt Sóc Trăng về Bạc Liêu xuống tận mũi Cà Mau, men theo những cánh rừng mắm đen mọc giáp biển là những vùng có lắm ba khía. Từ tháng tám trở đi, lúc mùa màng đã xong, người quê lại rủ nhau chèo ghe đi bắt ba khía. Người bắt ba khía phải canh theo con nước, lúc nước lớn, ba khía bám đầy thân cây mắm, như Bình Nguyên Lộc đã đề cập ở trên. Vào khoảng tháng mười là mùa ba khía sinh sản nhiều vô số kể. Đi bắt ba khía rất vui vì phải đi ban đêm, bởi vào tối khuya ba khía di chuyển chậm chạp, mình thò tay là chộp dính ngay vài chú thiếm ba khía. Mỗi bận đi bắt như vậy ghe trở về với những khạp đầy ba khía. Người biết rành về còng và ba khía thì tháng năm hàng năm thì ba khía cái có trứng đeo đầy sau yếm, các thiếm ba khía mập mạp, đô con va chắc thịt.
Ba khía mang về đem ngâm nước, rửa thật sạch đất bùn. Sau đó mới gỡ bỏ mai, bẻ đôi thân ba khía, cả càng, gọng cũng bẻ rời, đem trộn tất cả vào gia vị như tỏi, ớt, đường, chanh hoặc dùng khóm bằm nhuyễn, xong ngâm hổn hợp một buổi cho ba khía thật thấm. Khi vị ba khía được đầy đủ độ mặn, chua, ngọt thì ba khía sẽ ngon và dịu khi ta thưởng thức. Cách ăn ba khía là tách yếm làm đôi rồi bẻ nhỏ ngoe, càng ba khía ra để chiêm ngưỡng gạch son, rưới lên cơm phần nước đã có trong yếm trộn chung. Vắt thêm ít chanh tươi trước khi ăn, mà ăn ba khía phải ăn với cơm nguội mới đúng điệu đồng quê, và đừng quên nhai thêm vài trái ớt hiểm, vài tép tỏi, vài lát gừng sống vừa nhai cho âm ấm bụng - huhu... để mắt nhòa lệ vì nồng độ cay cay dâng tràn bờ mi quyện vào mùi thơm nhớ đời ba khía.

Mắm còng:
Bàn về món mắm còng, theo Giáo sư Trần Văn Chi viết trong bài "Hương vị Miền Nam: Mắm Còng", đất rẫy là đất vào mùa khô bị ngập mặn bởi nước biển tràn vào, chỉ làm ruộng hay trồng trọt được vào mùa mưa, như vùng ven biển Gò Công, Bến Tre. Con còng ở Gò Công kêu là "còng quều", thuộc loại cua, rạm, ba khía, cua đồng... Còng nhỏ hơn cua biển, cỡ ngón tay cái người lớn, có màu tìm sậm...

Còng ở Gò Công thì nhiều vô kể. Trời bắt đầu “mưa già” một chút thì còng không biết ở đâu xuất hiện ở ruộng rẫy nhiều vô số, thấy phát sợ... Nhiều người Gò Công nghe nói tới mắm còng là phải chảy nước miếng! Và cũng không ít dân Gò Công chưa ăn món mắm còng, hoặc chưa biết, chưa nghe tên món mắm còng, dầu đó là món ngon độc đáo, đã nổi tiếng là “món ngon tiến cung, với tên gọi gắn liền với địa danh Gò Công. Con còng lột đem làm mắm gọi là mắm còng, chỉ có ở Gò Công và Bến Tre và đã từ lâu món nầy được lưu truyền trong dân chúng, được liệt kê vào bản món ngon quý hiếm từ thời bà Từ Dũ.
Cứ vào mùa Tết Ðoan Ngọ thì con còng bắt đầu bỏ lớp vỏ cứng, lột xác thành con còng lột. Mỗi năm chỉ có một lần, vào đúng ngày mùng 5 tháng 5 Âm Lịch, còng lột rộ, người địa phương gọi là ngày hội còng lột.
Còng sau khi được rửa đi rửa lại bằng nước sạch; phải chích bỏ yếm, bỏ miệng và mắt, lấy cho hết "bọng cứt"... nghĩa là các chất dơ trong bụng còng, thì con mắm mới ngọt, nước mắm mới trong. Nhớ phải cho còng "uống rượu", nghĩa là ngâm với rượu đế, khử mùi tanh.
Vớt còng ra, để cho ráo rồi nhẹ tay, mẹ tôi sắp từng con còng vào hũ thật đầy và gài chặt bằng lớp lá vông và mấy que ổi.... Mắm cuối cùng được chan bằng nước mắm ngon nấu với đường, để nguội. Trời Tháng Năm nắng gắt, phơi độ trên mươi ngày là hũ mắm bắt đầu nghe mùi thơm, có thể ăn được rồi...
Mở nắp hũ nghe mùi thơm độc đáo không thể tả, nhìn lớp bọt li ti nổi trên mặt, màu nước mắm trong veo, màu con mắm còng tím sậm... bạn sẽ biết được hũ mắm ngon cỡ nào.
Trúc hũ mắm ra thau, trộn thêm phu gia như tỏi, ớt, đường và khóm bằm nhuyễn. Khóm là chất xúc tác giúp cho gia vị thấm vào con mắm và làm cho mắm còng mặn mà dịu và ngon như ý. Nhớ mắm trộn xong gia vị phải để "cách nhựt", ngày hôm sau, mắm mới thấm, và ăn mới ngon.

Theo Giáo sư Xuân Tước kể về Đặc Sản Quê nhà, ông đề cập về món mắm còng như sau:
Người ở vùng sông Cửu Long thường hát:

"Gió đưa gió đẩy, về rẫy ăn còng, 
Về sông ăn cá, về giồng ăn dưa." 

Rẫy là một vùng đất miền nước mặn. Ở các vùng Gò Công, Bến Tre, Trà Vinh, người ta thường làm rẫy, trồng nhiều loại rau cải, thơm khóm, và cũng là vùng sinh sống lý tưởng cho các loại còng...

Mắm Còng món ăn thượng hảo hạng của xứ Gò Công. Gò Công là một vùng đất nằm theo vùng biển và miệt sông Cửa Tiểu. Xứ Gò Công rất nổi danh vì đây là vùng quê cha của đại thần nhà Nguyễn là ông Phạm Đăng Hưng. Nhà họ Phạm gã con gái cho vua Thiệu Trị về sau này là Thái Hậu Từ Dũ, mẹ của vua Tự Đức. Vì ở gần biển nên các vùng đất Gò Công là nơi sinh sống của nhiều loại còng. Nhưng đáng giá nhất là còng đỏ. Loại còng này thân đỏ, chân và càng cũng màu đỏ ửng xanh.
Chúng lớn bằng chừng chân cái của chúng ta và là nguồn sản xuất mắm còng, một loại mắm đặc sản của các vùng biển và rất hiếm có. Không phải nơi nào cũng có thể làm mắm còng. Hai nơi quan trọng là vùng biển Gò Công và Bến Tre, nhưng Gò Công có nhiều còng đỏ hơn Bến Tre.
Không phải mùa nào cũng có thể làm mắm còng. Thấy còng nằm đỏ bãi sông, nhưng không ai bắt còng chắc mà làm mắm, chỉ bắt còng lột mà thôi. Và mỗi năm còng chỉ lột có một lần vào ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch. Đến ngày này, người dân Gò Công đi bắt còng lột. Mà là những trũng nước nhỏ để còng vùi mình xuống đó mà lột. Người ta quậy nước muối sẵn, rồi chống xuồng theo bờ sông, bờ lạch, nhìn chỗ nào có còng là ghé lại, bắt một con còng mềm nằm dưới. Còng lột được bỏ vào nước muối có pha đường để ngâm. Khi còng đã thấm mặn thì người ta đem phơi nắng. Thường có hai cách để làm mắm còng:
-Còng lột được rửa sạch, đong 10 chén còng thêm 1 chén tỏi ớt. Cho vào cối quết cho dập, sau đó nhận vào hũ, trộn thêm rượu để cho hết mùi khai nồng. Đem phơi chừng 3 ngày cho được nắng, rồi lấy nước cốt còng đem phơi cho quánh lại thì dùng được. Lúc dọn ra ăn thì trộn còng với chanh, khóm, đường, tỏi, ớt.
-Còng lột được rửa sạch để cho ráo nước, trụng với nước sôi nếu muốn khử trùng, đong hai chén còng, một củ tỏi, mười trái ớt. Tất cả trộn chung rồi cho vào hũ, đem phơi nắng cho thấm đều. Muốn ăn, nêm chanh, khóm, đường, tỏi ớt.
Từ miền quê Gò Công, Bến Tre đến các vùng chợ, mắm còng được mọi người ái mộ. Ở đâu muốn ăn mắm còng cho ngon, cũng phải trộn với thịt ba rọi hay thịt nướng và ăn với nhiều rau sống, như: húng cây, húng lũi, tía tô, kinh giới, dấp cá, quế, gừng và ớt. Mắm còng mà ăn với bún thì ngon tuyệt. Ở vùng quê hay các vùng chợ thuộc miền Nam Việt Nam, mắm còng còn có hương vị đậm đà của quê hương. Màu bún trắng, mắm còng màu thâm, tía tô màu tím, rau húng màu xanh.. trộn với một chút mắm còng thơm phức, người ta thưởng thức được hương vị đậm đà của quê hương.
 
Mắm tôm chà:
Nghề làm mắm tôm chà xuất hiện từ đầu thế kỷ 19. Lúc sinh thời, bà hoàng Từ Dũ cùng gia đình đã chế biến và giới thiệu món này cho triều đình nhà Nguyễn. Bà Từ Dũ nhủ danh Phạm Thị Hằng - con gái của Quốc sử quán Tổng tài Phạm Đăng Hưng được tiến cung năm 1824 và sau đó đã trở thành đức Thái hậu Từ Dũ, vợ của vua Thiệu Trị, mẹ của vua Tự Đức. Do hương vị đặc trưng từ Gò Công của Hòang thái hậu mà được triều đình Huế thường dùng để tiếp đãi khách trong các buổi yến tiệc, những dịp lễ lạc. Món mắm tôm chà đã chào đời vào khoảng 200 năm. 


Mắm tôm chà khi biến chế người ta dùng tôm đất hay tôm bạc thẻ ở sông, hay có thể thế bằng tôm sú (tôm vùng biển) miễn còn tươi, nếu còn sống càng tốt, cho vào thau ngâm với rượu đế khử mùi tanh chừng 5, 7 phút. Sau đó vớt ra để ráo rồi bỏ vào máy xay thật nhuyễn, sau đó đem chà trên ray có lỗ thật nhỏ để chắc lấy nước, phần vỏ và thịt được bỏ đi. Nước tinh chất của tôm được đệm thêm vào đường, muối, ớt bột, tỏi rồi đem phơi ít nhất một tuần dưới ánh nắng để cho sản phẩm đặc kẹo lại mới dùng được. Thông thường thì cứ ba ký tôm mới làm ra được 1 ký mắm tôm chà mịn màng thơm dịu.
Mắm tôm chà có thể dùng nguyên chất hoặc có thể pha thêm tỏi, ớt băm nhuyễn, đường, chanh tùy khẩu vị và được dùng với bún, thịt luộc, rau sống, khế, dưa leo, chuối chát, xoài sống thái lát. Khi ăn quệt thịt, soài lát vào hổn hợp mắm tôm cùng bún và rau.
Trong Thú ăn chơi Tản Đà tiên sinh đã viết: "Tôi có qua chơi vùng nhà quê Long Xuyên, cùng ăn bữa cơm nhà một ông Chánh tổng, nhiều thứ mắm thiệt ngon". Do vậy, xin kể ra vài loại mắm đặc trưng nữa:

Mắm cá linh:

Cá linh còn có thể làm mắm. Cá làm sạch, cho vào hũ ướp muối, ba ngày sau dùng vỉ tre gài chặt xuống. Một tháng sau, vớt ra trộn thính vào rồi cho vào hũ gài chặt như trước. Một tháng sau, lại vớt ra cho đường vào , rồi đổ vào hũ gài chặt lại. Thêm một tháng nữa là mắm có thể dùng được.
Mắm cá linh có thể ăn vơi bún hoặc cơm, hay làm mắm kho với cá, tôm, thịt ba rọi thái mỏng và cà tím.

Mắm cá trèn:
Mắm cá trèn được xem ngon hơn mắm cá linh. Mắm cá trèn ăn vơi bún, thịt ba rọi luộc và rau sống.

Mắm thái:


Mắm thái được làm bởi cá lóc loại to, thịt nhiều được thái filet. Cá được ngâm muối. Mắm ngon thông thường là mắm có mùi thơm dịu, thịt ửng hồng không cứng quá cũng không mềm nhũng. Trung bình mất khoảng 6 tháng đến 1 năm. Sau đó mắm được chao đường, chọn đường thốt nốt thắng cho có chỉ rồi thêm gia vị là lúc màu sắc, hương vị được định độ ngon của con mắm. Dùng mắm lóc filet bỏ da, tách xương, thái thành sợi, màu thính phải tươi, hạt thính nhuyễn, đường thắng kẹo sệt có màu vàng đỏ. Đu đủ trộn với mắm phải là đu đủ mới, còn xanh, bỏ vỏ và hột, bào thành sợi mỏng, muối mặn để khoảng 10 ngày cho hết mùi, xả sạch. Tỷ lệ thịt và đu đủ 50/50, sao cho sợi mắm không bị nhão, có vị bùi của mắm, vị ngọt, dòn của đu đủ.

Mắm ruột:

Mắm ruột là mắm được làm từ ruột cá lóc. Cá được chọn để chế biến món mắm phải là loại cá lóc to, ngon nhất là loại cá lóc có trứng mang sắc vàng ươm. Cá được làm sạch phần bao tử và ruột non của cá. Sau khi làm sạch ruột cá xong, ruột cá được rửa sạch, ngâm nước muối. Cách pha nước muối cũng là một kỹ thuật, vì sau khi pha độ 2 – 3 ngày, ruột cá phải thấm mặn đến tận bên trong để mắm mới không bị hư. Sau đó vớt ruột cá ra để cho thật ráo nước và đem trộn với thính, rồi cho vào hủ ém thật chặt. Kế đến chế nước mắm nhỉ lên trên mặt, phải là nước mắm nhỉ mới cho hương thơm đậm đà. Người ta thường ướp ruột cá và nước mắm trong vòng một tháng, sau đó đem chao với đường thốt nốt được thắng vàng, đến khi nguội thì hương vị của món mắm ruột tỏa ra rất thơm. Để có hủ mắm thật ngon, trung bình phải mất 4 tháng. Nguyên liệu dùng để ăn kèm là xà lách, húng cay, khế, chuối chát, ớt sừng trâu, đu đủ và củ riềng thái sợi nhỏ, thịt ba rọi luột thái mỏng, bánh tráng, bún và sau cùng là một chén nước mắm chua chua ngọt ngọt thật cay. Mắm ruột cũng như mắm lóc thái ăn với bún, hoặc cuốn bánh tráng tùy sở thích.

Mắm xé:
Mắm xé ngon nhất là mắm cá sặt, mắm cá lóc... Ngày xưa khi tôi được dịp ghé thăm các tỉnh miền tây, bà conn hay ba`nn bè mời ăn món bình dân nhưng độc dáo này. Bên cạnh dĩa mắm xé có đĩa rau sống, dưa mleo, xoài bằm, dứa, mít non, khế, chuối lát cắt lát... đừng quên ớt hiểm thật cay vị giác. Khi ăn vào hổn hợp của vị chua, chát, ngọt, cay thấm vào làm dịu mắm cá.

Mắm kho:
Mắm cá sặc hoặc mắm lóc được nấu tan trong nước dậy mùi sả băm, tỏi phi vàng. Nồi nước lèo được thêm vào thịt heo hay heo quay, cá bông lau hay cá catfish, tôm, mực, cà tím,... Vị cá mắm thấm ngấm vào cá, tôm, mực và thịt. Mắm kho ngon nhờ rau ghém như rau sống, rau đắng, bắp chuối, ngó sen, rau muống chẻ, giá, bông súng, bông so đũa, bông điên điển, soài sống,... Mắm kho ăn với cơm hoặc bún.
* Lẩu mắm: lẩu mắm như món mắm kho nêu trên về cách làm. Nước lèo được đặt trên nồi lẩu để giữ độ sôi sục liên tục. Thịt, cá, tôm, mực là đồ để thực khách nhúng vào nước lèo. Lẩu mắm cần nhiều rau như các loại ở quê nhà: đọt nhút, rau dừa, bông so đũa, bông súng, bông điên điển, bắp chuối,... và đậu rồng, đậu bắp, chuối chát, khế, soài chua. Món này nên ăn với bún, hoặc cuốn bánh trạng

Mắm ruốc:


Mắm ruốc là mắm làm từ con ruốc, một loại con tép riu, màu đỏ nâu, đặc mịn, thơm mùi mắm, mắm ruốc có nhiều ở miền trung hay Vũng Tàu. Tuy mắm ruốc trông giống mắm tôm, nhưng màu sắc và mùi vị không giống mắm tôm. Mắm ruốc không tanh bằng mắm tôm, có thể pha thêm nước, chanh, đường tỏi ớt khi làm nước chấm và có thể dùng làm gia vị xào hay nấu, như mắm ruốc xào thịt ba rọi với sả ớt.

oOo

Trong suốt bài này, mắm được trình bày như món ăn truyền thống đặc sắc của người miền Nam. Vì các loại mắm được trích dẫn hay bàn luận xuất phát từ miền đồng bằng sông Cửu Long. Thức ăn hay ẩm thực là một khía cạnh của văn hóa. Như vậy mắm là một di sản văn hóa dân tộc vậy, nó phản ảnh từ nơi xuất phát rồi lan đi khắp năm châu, cuốn theo làn sóng và cuộc sống lưu lạc của người Việt Nam ly hương ngày nay. Thật vậy, mắm là di sản quê hương.
Nguồn: Việt Kiếm
MẮM VÀ RAU
     http://vnthuquan.net/user/thanhvan/amthuc/bunmam.jpgNgười ta thường ăn mắm bằng cách ăn sống, chưng cách thủy để nguyên con hoặc bầm nhuyễn.  Cách khác cũng là cách ăn mắm cầu kỳ, tốn công và cần có nhiều thứ khác phụ vào mới gọi là mắm kho, đúng nghĩa của nó.  Không ai kho mắm khơi khơi chỉ có mắm và nước lã. Trái lại phải kho mắm thế nào vừa ngon vừa làm mê hoặc thị giác, khẩu vị của những người sành điệu thưởng thức món ăn độc đáo trên cõi đời ô trọc này.
     Mắm và rau có nghĩa là gì ?  Có nhiều người hiểu khác nhau nghĩa chữ "và" ở giữa hai chữ mắm, rau.  Chữ "và" ở đây không phải là một liên từ mà nó là một động từ, chỉ động tác của một sự việc.  Khi nói đến mắm và rau người ta hiểu ngay là mắm phải kho với thịt cá và nhiều thứ khác nữa chớ không thể là mắm sống, mắm chưng để vậy mà ăn với rau.  Ai cũng hiểu bất cứ món mắm chế biến cách nào cũng đều ăn với rau sống vì rau sống là linh hồn của các món mắm.  Ăn mắm kho mà lại thiếu rau chẳng khác nào người Việt mình uống cà phê mà không có đường hoặc sữa.
     http://www.bepgiadinh.com/sites/default/files/styles/recipe_w300/public/hinh_chinh/mam_va_rau.jpgMón mắm và rau có hai khâu then chốt là khâu kho mắm, chế biến thế nào cho được món mắm kho tuyệt cú mèo, khoái khẩu nhứt.  Khâu thứ hai là khâu sửa soạn một món rau đầy đủ nhứt để ăn với mắm thật hấp dẫn, phát huy hết cái ngon, khoái khẩu của người sành điệu ăn mắm kho.  Bất cứ một món ănnào cũng đều tùy thuộc vào cái "gu" của mỗi người, cũng như tánh tình, sự ham thích của con người cũng thường khác nhau.  Thưởng thức một món ăn cũng vậy, người thì thích ăn mặn, kẻ ăn lạt, nhiều gia vị hoặc ít gia vị.  Món ăn của người nầy cho là ngon nhứt, người khác lại không thích, bá nhơn bá bụng là như vậy.
     Người ta chọn mắm để kho, ít ai dùng mắm cá lóc, cá bông, cá rô, cá trèn mà đem đi kho.  Dễ hiểu nhứt, các loại mắm này mắc tiền đem kho rất uổng phí, hơn nữa khi kho các loại mắm đó lại không ngon hơn các loại mắm rẻ tiền như mắm cá linh, cá sặc vả lại tìm mua rất dễ nữa.  Cá lóc, cá bông thường là chưngcách thủy để nguyên con chỉ cho thêm đường, mỡ nước, tóp mỡ, tiêu hành, ớt... thế là đủ.  Các loại mắm khác cũng có thể chưng cách thủy kể cả mắm cá linh, cá sặc, cá rô nhưng lại có nhiều xương và mắm cá linh, cá sặc bị rã nát ra không thể gắp thành miếng như mắm cá lóc, cá bông được.  Mắm cá lóc, cá bông người ta còn để nguyên con chiên có ướp thêm đường, hành củ đâm nhuyễn, tiêu rắc lên trên cho có mùi thơm (có người cho là nặng mùi, hôi) lan tỏa thật xa khắp nơi.  Mắm cá rô, cá trèn, cá chốt thường chỉ để ăn sống, nặn thêm nước chanh trái hoặc giấm, đường ớt ăn cùng với thịt heo luộc và rau sống. 
     Tất cả các loại mắm cá nhỏ người ta có thể bầm chưng với thịt heo nạc bầm nhuyễn cùng với  hột  vịt,  hột   gà, sả,  tiêu,  ớt. Mắm cá lóc cắt từng khúc chưng với thịt hoặc có thêm cả lòng trắng lòng đỏ hột vịt thật hấp dẫn.
     Món  mắm  chưng, chung quy có hai cách  để nguyên thủy chưng hoặc bầm nhỏ trộn cùng với thịt heo nạc, trứng gà, trứng vịt.  Dù là ăn mắm sống, ăn mắm chưng hay mắm kho mà thiếu  rau dưa  làm  cái  miệng  mất sướng, giảm thiểu rất nhiều cái ngon của mắm. Mắm kho cũng có hai cách, một là kho để trong nồi, xoong, ơ.  Cách khác là để mắm được nóng liên tục kho bằng những cái lẫu.  Mắm kho ăn nguội mất ngon và nhiều khi tanh khó ăn hơn.  Dân ở thành thị chế biến món kho mắm trong những cái lẩu, than đỏ hồng, giữ độ sôi,  nóng suốt bữa ăn rất ư là ngon miệng, ăn hoài không chán.    Ngày nay, cái lẩu xài ga tiện lợi và sạch sẽ hơn lẩu than trước kia rất nhiều. Sửa soạn một nồi mắm kho ngon, vừa ý là một việc làm tốn nhiều công và tiền bạc.  Trước nhứt là mua mắm, chọn mắm nào không bị "hôi dầu".  Nghĩa là những con mắm để lâu, mềm và mỡ cá loang loáng ra.  Mắm cá linh thường có hiện tượng nầy. Mắm cá linh là loại mắm rẻ nhứt.  Nếu mắm cá linh để lâu đem kho lại có vị đắng.  Người sành điệu   thường chọn mua mắm cá sặc, lựa những con mắm tươi hồng, mình cứng, nếu gặp mắm sặc màu tai táiđen, xám, mình mềm kho cũng không ngon.  Kho mắm rất lắm công phu, chọn lựa mắm thật kỹ, mắm mặn quá cũng không ngon, quá lạt thì màu tai tái lại cũng không ngon; tiền nào của ấy, mắm ngon giá cao hơn. 
     Cho mắm vào nồi, đổ nước lã vừa ngập mắm bắt lên bếp, đun lửa vừa phải, đợi đến khi con mắm nát hết, nghĩa là chất mắm hòa tan vào nước, người ta hớt bọt kỹ trước khi lược mắm thật sạch không còn xương.  Ở nhà quê, những cái lược mắm thường đan bằng cật tre vót nhỏ.  Ở thành thị lược mắm bằng những cái rá đan khít chừa những lổ ô vuông li ti thường làm bằng nylông hoặc loại cước kim loại thật mảnh.
     Từ một cái nồi, cai ơ kho mắm nầy, lược càng sạch xương mắm càng tốt.  Người ta cho vào cái nồi khác bắt lên bếp lửa, đun sôi thả vào  nồi mắm nào là thịt  heo  nạc hoặc thịt ba rọi, mực tươi, tôm và đặc biệt cá ngát, cá vồ, cá tra hoặc cá lóc, cá trê.  Ở bên Mỹ có cá "cat fish" nhiều tương tự như cá ba sa bên Việt Nam.  Cá kho mắm thường chọn những con cá lớn hoặc những con cá có nhiều mỡ, béo, ăn ngon hơn.  Một điều quan trọng nhứt, kho mắm mà thiếu cà cũng như múa lân thiếu pháo.  Mắm kho là phải có cà dái dê, nhà quê còn gọi thêm một cụm từ khác ám chỉ cà trái dài là "cà ông giặc", đó là câu chọc ghẹo, nói lái làm cho mấy bà nội trợ đỏ mặt tía tai.
     Nghệ thuật và kỹ thuật kho một nồi mắm ngon tùy mỗi người, có khẩu vị khác nhau.  Người ta có thể kho mắm độc nhất với cá và cà  dái dê, thậm  chí  không  có  cá lớn kho với cá chốt, cá thiểu, cá mại, cá lòng tong và ngay cả cá linh.  Mắm cá linh kho với cá linh ăn vẫn ngon như thường.  Một điều cần lưu ý, kho mắm nên kho những loại cá nào có nhiều mỡ như dòng họ cá bông lau (cá ba sa, cat fish) hoặc với thịt heo vừa có nạc vừa có mỡ, màu mỡ sẽ nổi loang loáng, lấp lánh trên mặt nước trông "gợi cảm" hơn.
     Trong những năm chiến tranh, người dân quê tản cư ra thành thị, họ cũng mang theo món ăn khoái khẩu truyền thống ở nhà quê ra thị thành... .  Dần dần những món ăn mắm, cá nướng trui xâm nhập và chiếm cảm tình trọn vẹn của thị dân. Hai món ăn độc đáo nầy trở thành món ăn phổ thông đại chúng cho tất cả mọi người.  Không còn phân biệt món ăn của dân nghèo, giàu hay thành thị, thôn quê nữa.  Sự phân chia giai cấp đã xóa tan qua hai món cá nướng trui và mắm.  Không những thế, ngay tại thủ đô Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Đông, món ngon vật lạ dẫy đầy tại khắp nơi khắp chốn kể cả người ngoại quốc đổ vào những món ăn ngon, lạ.  Nhiều món ăn ngon bổ, nhiều món trân châu mỹ vị; nhưng hai món ăn bình dân thôn dã mắm và cá nướng trui cũng có chỗ đứng cao trong các nhà hàng sang trọng hoặc tại những nhà hàng chuyên làm những món đặc sản. 
     Chính hai món ăn nầy chiêu dụ những người sành điệu thưởng thức giá cắt cổ, không còn là món ăn bình dân rẻ tiền nữa.
     Cuối những năm 60 vào đầu năm 70, tại quán ăn Thanh Thanh nằm ở góc đường Trần Hưng Đạo và Nguyễn Cảnh Chân, gần phòng mạch của bà Bác sĩ Trường; nhìn bên kia đường Trần Hưng Đạo là Nha Cảnh Sát Đô Thành; Sở Chửa Lửa; nhìn sang bên kia đường Nguyễn Cảnh Chân, bên hông Bộ Lao Động.  Quán Thanh Thanh có một món ăn có thể nói là độc đáo nhứt làm cho những thằng con trai vốn ở nhà quê của "Xứ Mắm Châu Đốc" thường lui tới và cũng chỉ chọn, y như rằng, lần nào cũng vậy, món ăn chủ lực là mắm và rau.  Còn những món ăn khác, món nhắm để nhậu lai rai chỉ là thứ yếu, món nào cũng được.
     Một buổi chiều, sau giờ tan sở, điểm hẹn quán Thanh Thanh của tám thanh niên, đều là bạn học trước sau vài lớp cùng quê Châu Đốc sẽ làm một chầu mắm và rau.  Cô chủ niềm nở ân cần chào mời khách mà lại là khách ruột nữa.  Cái tướng dong dỏng, cổ cao trắng, thân hình tròn tròn, có vẻ dầy cơm, trông rất mát mắt của chủ nhân quán Thanh Thanh cũng là một lý do làm cho các món ăn thêm ngon, hấp dẫn.  Cô chủ quán không phải là người đồng hương Châu Đốc, cô sinh trưởng ở một tỉnh miền Tây, trôi dạt lên Sài Thành cùng với gia đình từ lúc còn bé. 
     Một cái bàn lớn, tám chiếc ghế nệm đỏ sang trọng, cô chủ quán kéo ghế mời vài người vừa đến trước và ân cần hỏi khách chọn món nhắm để nhâm nhi chờ đợi bạn đến đông đủ.
                            
                              ******
     Bạn bè đủ mặt, tiếp tục làm vài "tua" nhậu lai rai gọi là lấy hứng, lấy trớn để tấn công vào món chủ lực mắm và rau chiều hôm nay, một buổi chiều khô ráo không có mưa như mấy ngày trước.  Món  mắm  và  rau đã được đặt trước từ sáng sớm để chủ quán có đủ thời giờ chọn lựa mua những thứ cần thiết mà khách hàng ưa thích.  Mỗi nhà hàng, quán ăn, quán nhậu thường có một hay vài món đặc biệt chủ lực mà các nơi khác không thể sánh bằng.  Nhà hàng Thanh Thanh có món ăn nổi tiếng là mắm và rau.
     Ngồi quanh bàn tròn chuyện trò tán gẫu, kể lại những kỷ niệm thời thơ ấu, lúc còn là học sinh, tiểu trung học ở tỉnh Châu Đốc; thời hoa niên vui đẹp xiết bao !  Không khí đang râm rang tiếng nói cười, cô chủ quán lại đến xin phép để cô hầu bàn đặt cái lẩu tổ chảng lên bàn, món ăn chủ lực mắm và rau bắt đầu. Mọi chuyện tạm xếp lại, để xem chiều nay món mắm và rau gọi là đặc biệt nhứt như lời cô chủ quán thông báo trước, có những gì ? 
     Trong lẫu mắm đã có sẵn một đầu cá lóc lớn, vài khúc cá bông lau, thịt heo nạc có mỡ, cà dái dê đã chín, nước đang lên tăm.  Cô hầu bàn bưng ra thêm một tô nước mắm đã kho trước rồi đổ vào gần đầy cái lẩu, đậy nắp lại. Tiếp tục bưng ra hai đĩa đựng cá lóc thái mỏng, thịt bò thái, tôm tươi, mực tươi. Cô hầu bàn mang ra sau cùng ba đĩa rau, dưa gồm có đủ thứ rau kể cả giá sống, rau muống chẻ, bắp chuối xắt nhỏ, chuối chát, khế, khóm, lại có thêm một đĩa bún tươi để ai thích thì dùng thay cơm.
     Rau sống, ngoài các thứ rau thường thấy: húng, rắp cá, tía tô, kinh giới, húng quế, lại có đọt chiếc, lá ngành ngạnh, bông súng, rau dừa.  Một điều làm cho tám thanh niên ngạc nhiên là có cả bông điên điển vàng tươi nữa.  Bông điên điển ở Sài Gòn cũng có bán nhưng rất hiếm.  Ăn mắm kho mà ăn với bông điên điển mới đúng điệu, đúng băng tầng của mắm kho.  Cư dân ở miệt Châu Đốc, miền Tây nói chung ăn mắm mà thiếu bông điên điển, bông súng, rau dừa làm chất xúc tác thì món mắm kho sẽ giảm mức ngon hết một nửa.  Ở nhà quê, ba thứ rau dừa, bông  điên  điển, bông  súng là món rau chủ lực trong việc ăn mắm và rau.  Ngoài ba thứ rau nầy, rất khó tìm thứ rau khác ngon hơn. 
Còn món rau độc đáo của xứ Bà Bài sửa soạn như thế nào đây ?
     Công việc đầu tiên là đi hái bông điên điển.  Điên điển trổ bông vào tháng sáu, bảy, tám và có thể đến tháng chín tháng mười cũng có bông điên điển.  Cây điên điển ở miền Bắc gọi là điền thanh hoặc điền thanh ngô, khi ngập nước sẽ trổ bông sớm hơn những cây mọc trên khô, cạn.  Bông điên điển nở rộ vào tháng tám âm lịch.  Hái bông điên điển xong, người ta nhổ bông súng hoặc súng chưa có bông thì tạm "bứt" một ít cọng lá súng, kế tiếp hái rau dừa, kể cả rau ngổ cũng dùng vào việc ăn mắm kho.  Các loại rau nầy thường mọc bên hông hoặc sau hè khi nước ngập lêu bêu.  Cọng bông súng hoặc cọng lá súng bóc hết vỏ lụa, xắt nhỏ hoặc ngắt từng khúc để vào trong đĩa. 
     Đến mùa có nhiều bông điên điển, người ta thường tổ chức nấu mắm kho và làm bánh xèo.  Bánh xèo mà làm nhưn, ngoài thịt heo, tôm, thịt gà, giá, đậu xanh nấu có thêm bông điên điển thì món bánh xèo đó mới ngon tuyệt vời.  Như vậy, món bánh xèo sẽ phát huy hết cái ngon hấp dẫn của nó.  Nhưn bánh xèo với bông điên điển vừa ngọt thanh thanh vừa có hương vị thơm thoang thoảng, màu sắc vàng vàng, trông đẹp mắt và kích thích vị giác của mọi người làm dạ dày cồn cào, cầm lòng không đặng.  Sửa soạn một món "ghém", món rau ăn với mắm kho là cả một nghệ thuật, công phu.  Cọng bông súng, rau dừa xắt nhỏ trộn với bông điên điển lặt kỹ, người dân của xứ Bà Bài, Châu Đốc cũng không quên trộn thêm dừa nạo, loại dừa mới "cứng cạy", dừa cứng cạy ăn ngon hơn dừa già.  Dừa cứng cạy có nhiều sữa, còn dừa chưa cứng cạy, nạo không được và dừa già thì ít sữa, ăn xam xảm không ngon.  Tóm lại, khi chọn dừa để nạo trộn ghém làm món rau độc đáo để ăn mắm phải lựa dừa cứng cạy
     Ở nhà quê, mắm thường kho với cá và chỉ có cá thôi, không thịt vì chợ búa xa xôi, nên độ béo ít, người ta phải tăng cường thêm dừa nạo để có đủ chất béo làm thỏa mãn cái miệng thường thòm thèm.  Món rau ăn với mắm kho ở nhà quê gồm có bông điên điển, cọng bông súng, rau dừa và dừa nạo.  Khi nào không có bông điên điển người ta dùng các thứ rau khác gọi là thay thế.  Còn rau sống thường chỉ để tăng thêm hương vị như các loại rau húng, rắp cá, tía tô, rau tần...
Khi ăn mắm và rau mỗi người dùng  đến  hai cái chén, một chén để đựng cơm, một chén chuyên để ăn mắm kho.  Rau đủ thứ cho vào chén dùng cái "dá", người miền Bắc gọi là cái mui hay cái môi múc nước mắm kho chan lên rau ngập xâm xấp là vừa.
     Người sành điệu rất chú trọng khâu làm món rau sao cho ngon, nhiều loại rau mà quan trọng nhứt là bông điên điển tươi.  Dưa leo, khóm cũng nên bằm nhỏ hơn là xắt lát mỏng.  Ăn mắm kho mà thiếu ớt sẽ làm giảm cái ngon của mắm, mà phải là ớt hiểm, trái nhỏ, thật cay, mới đúng chỉ số ăn mắm kể cả mắm sống, mắm chưng.  Tám thanh niên ăn rất khỏe lại gặp món tủ ăn quên thôi.  Cô chủ quán Thanh Thanh quả đã làm một món mắm kho đặc biệt, độc đáo.  Độc đáo thứ nhứt là có bông điên điển, kế đến là mực tươi, tôm, cá lóc thái mỏng để riêng đĩa không ninh trong nồi như đầu cá lóc, thịt heo, cá bông lau, cà dái dê.  Ăn mắm và rau mà ăn nguội lạnh thà không ăn còn sướng hơn, mắm phải đang sôi hoặc thật nóng.  Cá lóc thái mỏng cho vào chén rau chỉ chan một giá nước mắm kho vào cũng đủ làm cho cá vừa chín, ăn rất ngon. 
     Còn mực tươi, tôm tươi kể cả thịt bò thái  mỏng chỉ cần gắp trụng vào nồi mắm đang sôi lấy ra liền, ăn còn nóng hổi cái miệng rất sướng, "và" thêm rau (có người viết là "dà" để khỏi lộn với và, một liên từ), sau cùng là một ngụm cơm nóng nữa.Miệng nhồm nhoàm, thật là hạnh phúc, ngon hết ý. Thiên đàng ở trần thế là ở chỗ nầy đây. 
     Khi có điều kiện mà không thưởng thức những món ăn ngon, độc đáo của từng vùng, rất uổng phí tuổi đời. Con người sống được bao lâu.  Cả cuộc đời luôn lận đận với công danh sự nghiệp, học hành và tuổi thơ kéo dài đến trên dưới hai mươi năm. Có mấy ai thưởng thức được nhiều món ăn độc đáo của quê hương ?  Khi tưổi già, rụng răng, móm mém và lại hay kiêng cữ chất nầy chất nọ làm sao có được những bữa ăn ngon tuyệt cú mèo, nhớ đời.
     Bọn tám đứa thường ăn ở quán Thanh Thanh mỗi tháng ít nhứt một lần mắm và rau.  Hôm ấy cả bọn ăn một bửa gọi là "phỉ tình nước non". Cô chủ quán săn đón, chăm sóc, nhắc cô hầu bàn cho thêm nước mắm kho, thêm rau, thêm cá, thêm tôm... cô chủ quán nầy cũng không quên nhắc cho thêm than để luôn có ngọn lửa hồng trong giữa cù lao.
     Ở Hoa Kỳ, đa số các nhà hàng đều đóng kín cửa để sử dụng máy sưởi hoặc máy lạnh. Món mắm và rau mà ăn trong phòng kín như thế, mùi của mắm làm sao thoát ra ngoài được dù nhà hàng có trang bị máy hút không khí.  Một nồi mắm kho ngon, mùi của nó sẽ lan tỏa cả một vùng.  Những người không thích ăn mắm hoặc những người ngoại quốc hít thở mùi quá nặng, họ rầy rà chủ quán ngay hoặc tẩy chay thì chủ quán chỉ có nước dẹp tiệm.
     Một nồi mắm kho ngon là một nồi mắm được mọi người ưa thích.  Nước mắm kho không mặn lắm mà cũng không ngọt, không lạt lắm, tương đối đặc mới có đủ mùi vị của mắm.  Nếu nước mắm kho loãng, không nặng mùi, lại ăn quá dở.  Còn nước mắm kho nặng mùi khi độ đặc cao nhưng cũng không mặn lắm ăn rất ngon.  Cà trong nồi mắm phải chín rục, thịt cá không quá chín làm nát ra ăn cũng không ngon; vì thế, người ta nấu mắm thật sôi rồi mới cho thịt vào trước, cá vào sau, sôi vài dạo là ăn được.
     Ngày nay người ta chế biến món bún mắm, nấu thật loãng, người sành điệu, chính hiệu xứ mắm Châu Đốc, sẽ chê ngay vì món mắm đó lạt không đủ mùi vị làm mê hoặc những kẻ đã vào danh sách tín đồ của đạo mắm.  Bún mắm cũng là một hình thức mắm kho, loại kho loãng cũng có thịt cá, rau ghém và chan vào tô bún đầy nước, ăn mặn quá trời, uống nước chết bỏ.  Mắm kho múc ra tô, lẫu mắm và bún mắm cũng chỉ là món mắm và rau, tùy theo cách nấu và sự ưa thích của mỗi người.  Quả thật ăn mắm ngon quá, thấm về lâu và cũng khát nước uống hoài uống hủy, uống mệt nghỉ vậy !
                                                           
Cách làm mắm
     Cá đã chết hoặc cá còn sống đều làm mắm được cả.  Những loại cá đồng lớn như : cá lóc, cá bông, cá trê... khi còn sống giá cao, thường gấp đôi, gấp ba hơn cá đã chết.  Làm mắm cá chết, giá thành rẻ, bán có lời nhiều hơn.  Người làm mắm chuyên nghiệp chỉ mua những loại cá đồng lớn đã chết làm mắm.  Phẩm chất mắm giữa cá còn sống làm mắm và cá đã chết gần như nhau, không có gì cách biệt.  Ngoại trừ, những con cá chết lâu, thịt cá bị bủng, con mắm bị mềm, tóp lại, thịt mắm không ngon.  Người sành điệu nhận biết ngay con mắm nào ngon, con mắm nào dở.  Cá chết quá lâu hoặc sình, hôi, người ta cũng không bỏ, làm bò hóc, một loại mắm của người Khờ Me thật nặng mùi, người Việt ít ăn loại mắm nầy, ăn quen cũng ngon.
Các loại cá nhỏ : cá linh, cá chốt, cá trèn nhỏ... làm mắm lúc cá còn sống lại đến mùa, có nhiều, giá cũng rẻ. Cá linh có nhiều quá, chỉ làm mắm một ít, còn lại ủ làm nước mắm hoặc làm phân để bón cây trồng vì mắm cá linh rẻ nhứt trong các loại mắm và cũng không để được lâu như các loại mắm khác.Làm mắm cá linh có thêm một giai đoạn quan trọng mà các loại cá khác thì không.
     Sau khi cắt đầu, kéo hết ruột ra, người ta đổ cá vào một cái xọt, thường đan bằng tre, dùng một hay hai cây dầm cũng làm bằng tre chẻ nhỏ bó lại vừa nắm tay. Ở đầu dưới cây dầm hơi xòe rộng ra, người ta xọt lên  xuống trong xọt cá, mục đích là đánh vẩy cá linh.  Vẩy cá linh nhỏ, dính sát vào da, lại nhiều quá làm sao mà đánh vẩy cá từng con bằng dao được.  Mỗi lần làm cá linh, người ta tính bằng giạ, một giạ là hai thùng thiếc, mỗi thùng thiếc chứa được hai mươi lít nước, tương đương với hai mươi ký lô.  Có khi làm mắm cá linh một lần đến hàng mấy chục giạ. 
     Các chủ vựa mắm thường mướn trẻ con hoặc phụ nữ cắt đầu cá, mỗi người một thùng thiếc, công việc tuy nhẹ nhàng nhưng cần phải dẻo dai chịu đựng, ngồi lâu đau lưng, mỏi cổ.  Giới đàn ông rất nhát làm việc nầy, họ phụ trách việc xọt làm tróc vẩy cá trong những cái xọt buộc sát vào thành cầu ở bờ sông.  Vẩy cá tróc ra lọt khỏi xọt trôi theo dòng nước và cũng làm mồi cho các loài thủy tộc khác.  Mỗi đợt làm mắm khoảng hai tiếng đồng hồ, từ khâu cắt đầu cá đến khâu quết xọt hết vẩy và rửa sạch để ráo nước.  Khâu kế tiếp, cá được ướp muối liền trong những cái lu, khạp, mái vú hay những thùng gỗ nhỏ, lớn đủ cỡ, tùy theo cá nhiều hay ít. 
     Tại sao, người ta làm mắm cần phải tranh thủ thời gian, nếu kéo dài, cá sẽ bị  mềm hoặc xình ươn, làm con mắm không ngon.  Những đứa trẻ, phụ nữ chuyên làm cá mướn, họ trang bị một cái dao nhỏ thật bén và một mảnh ván nhỏ dùng làm thớt để cắt đầu cá.  Họ cũng không quên mang theo một cái ghế nhỏ xíu để ngồi.  Người chủ vựa cá mua cá vừa đủ làm trên dưới hai tiếng đồng hồ cho mỗi đợt.  Những người làm mắm dùng trong gia đình hoặc để dành bán lẻ, họ cũng mua cá đủ trong gia đình làm mỗi đợt cũng trong khoảng thời gian ấy mà thôi.  Một ngày, gặp lúc có cá linh nhiều, từ sáng đến chiều, người ta chia  ra làm ba, bốn  đợt  mắm đến tối mò mới nghỉ.
     Những loại cá không vẩy như cá chốt, cá trê, cá trèn, cá lăn, cá kết, cá leo, cá vồ, cá tra... khi làm mắm chỉ cắt đầu hoặc để đầu, mổ bụng lấy hết ruột mỡ ra, đem đi rửa sạch, để ráo nước cho vào lu khạp ướp muối là xong.  Cá lóc, cá bông, cá dầy, cá rô người ta phải đánh vẩy từng con chặt bỏ đuôi, xẻ bụng lấy hết ruột gan, mỡ cá ra, rửa sạch để ráo nước rồi ướp muối. 
     Gặp những con cá lớn, người ta dùng dao xẻ trên lưng hoặc rạch vài đường ngang để muối dễ thắm vào thịt cá.  Những con cá lóc, cá bông, loại cá lớn, người ta cắt đầu riêng ra để kho hoặc nấu canh ăn liền trong ngày, nếu có nhiều đầu cá cũng sẽ được làm mắm và để riêng ra. Giá bán mắm đầu rẻ hơn mình mắm.  Ruột cá lóc, cá bông, kể cả trứng cá cũng được làm mắm mà là loại mắm cao cấp nhứt, mắc nhứt.  Món ruột và trứng cá muối sương sương đem chiên hoặc nướng lửa than, ăn với cơm trắng thơm nóng hôi  hổi, nấu thật khô, chúng ta ăn quên thôi.  Ruột và trứng cá còn chiên tươi nghĩa là không có ướp muối ăn với nước mắm làm thật loãng chấm với bông điên điển, bông súng làm chua, ăn thật bắt.  Những con cá lóc, cá bông lớn, một cặp trứng cũng được một hai trăm gờ ram, còn ruột cá béo ngậy ăn rất đã.
     Cá linh, cá chốt, cá sặc, làm mắm cắt bỏ đầu để nguyên đuôi vì hơi đâu mà làm công việc nầy, cá nhiều quá làm không xuể.  Còn cá lóc, cá bông, cá rô người ta cắt bỏ đuôi luôn.
     Cứ một lớp cá rắc thêm một lớp muối đã được đâm nhỏ.  Những con cá lóc, cá bông, người ta muối từng con, phải nhét thêm muối vào bụng cá, những đường xẻ lưng hoặc những rạch ngang mình cá.  Ở miền Tây, làm mắm hoặc làm nước mắm, người ta thường mua muối do các ghe thương hồ chở bán dọc theo sông, kinh, rạch.  Muối được sản xuất ở Bà Rịa và Bạc Liêu. 
     Muối Bà Rịa hạt to trắng hơn muối ở Bạc Liêu.  Muối Bạc Liều còn lẫn lộn nhiều chất bùn đất phù sa nên giá rẻ hơn.  Làm mắm dùng muối hột giã thật nát, nhuyễn để ướp cá, người ta không dùng muối bọt để làm mắm vì độ mặn của muối bọt không bằng muối hột và giá cả lại đắt hơn.  Nhiều vựa mắm, mỗi lần mua muối bằng tấn không phải tính bằng ký lô, cho nên được thứ muối nào rẻ có lợi hơn thì mua.  Tuy nhiên muối Bạc Liêu còn có chút đất và màu đen hơn, con mắm không được đẹp nên người ta cũng hạn chế mua muối sản xuất ở Bạc Liêu.
     Khâu cuối cùng, khi cá được ướp muối xong cho vào lu khạp hoặc thùng gỗ, người ta nén chặt, dùng lá buông cắt vừa vặn đậy lên và cài chặt bằng vài thanh tre.  Chủ ý không đậy nắp vì đậy nắp kín quá cá sẽ "chín".  Con mắm phải được ngấm muối từ từ, tấm lá buông không đủ kín, hơi nóng trong lu khạp bốc lên được làm điều  hòa nhiệt độ.  Tấm lá buông còn bảo vệ, hạn chế ruồi lằng.      Vài ngày sau, nước trong mắm tiết ra làm ngập tấm lá buông.  Nước có nhiều quá, người ta phải múc bớt ra chỉ để nước đủ "sâm sấp" trên tấm lá buông là đủ.  Tập trung nước lấy trong tất cả lu khạp, thùng đem nấu hớt bọt để nguội, cho vô chai có thể dùng như một loại nước mắm vệ sinh nhất vì đã được nấu chín.
     Vài tháng sau, khi con mắm có màu sắc tươi, không xám xịt; con mắm tới thời kỳ ướp thêm thín.  Gạo lứt hoặc gạo trắng, rang vàng, xay thật nhuyễn, người ta trộn vào mắm, đó là thời kỳ trộn thín vào mắm để con mắm thật khô ráo và thơm ngon.  Lại cho mắm vào đồ chứa và thêm vài tuần, tới thời kỳ chao đường. 
     Đường thùng, loại đuờng chảy, thắng cho tới, người ta có thể bầm thơm (khóm) hoặc cơm rượu cho vào chảo đường.  Dùng nước đường thắng để thật nguội rưới lên mắm, trộn đều rồi gài lại vào lu khạp.  Trường hợp nầy khi người ta làm mắm ít, chỉ để ăn hoặc để dành biếu tặng.  Còn mắm làm bán ở chợ có khi cũng trộn thêm khóm, nhưng không có trộn với cơm rượu và chỉ trộn với cháo nếp. 
Sau khi chao đường, chừng một hai tuần, con mắm trông thật hấp dẫn và đó là giai đoạn cuối của con cá mắm mà người ta có thể dùng bất cứ lúc nào.
     Một điều cần lưu ý, ở Châu Đốc nổi tiếng mắm ngon nhứt nước, có lẽ ở đây thường chao đường bằng đường thốt nốt chảy, một loại đường thơm ngon thượng hảo hạng.        
     Ngoài các thứ mắm làm bằng thân mình cá, còn có những loại mắm chỉ làm bằng đầu cá, ruột cá, trứng cá. Mắm cá lóc, cá bông lớn, đầu cá làm mắm để riêng chỉ trừ những con cá nhỏ người ta làm mắm để nguyên con, không cắt đầu rời ra.
     Tại sao con mắm không để đầu mà phải tách riêng ra ? Thứ nhứt, đầu mắm ít thịt giá bán rẻ hơn mình mắm. Để chung khó bán, không cân lượng được. Thứ đến, có người chỉ muốn mua mình, không mua đầu mắm và ngược lại. Đầu mắm không để lâu như mình mắm, mau "hôi dầu" hơn.
     Ruột cá trứng cá cũng làm để riêng rẽ. Mắm ruột cá sớm lên dầu nên cần bán ngay không để lâu được. Cá lóc, cá bông lớn có trứng ruột nhiều mới làm mắm và bắt buộc phải tách riêng ra từng lọai. Các lọai cá khác, trứng ruột cá đều bỏ cả, thỉnh thoảng người ta làm cá lấy một số trứng làm món ăn tươi, dùng trong ngày.
     Mắm đầu cá có một món ăn ngon nhứt là món nấu "xiêm lo", một cách kho mắm thật lõang để ăn rau ghém. Rau ghém thường dùng ruột thân chuối xắt nhỏ trộn với rau răm hay bông điên điển, bông súng và rau dừa cũng xắt nhỏ. Nước mắm "xiêm lo" chan vào chén rau ghém mà lùa mạnh, thật là suớng cho cái miệng ! Món ăn này sao ngon quá ! Ăn quên thôi !
     Nhiều người ở thành thị gọi mắm thái là mắm ruột, không đúng. Mắm thái là mắm thái. Mắm cá lóc, cá bông xé hoặc xắt nhỏ trộn với đu đủ bào mới gọi là mắm thái. Còn mắm ruột chỉ làm bằng ruột cá. Trên thị truờng, mắm thái thường để trong keo, lọ, hũ bằng nhựa hoặc bằng đất nung. Người ta cũng có thể mua mắm thái tính bằng cân lượng. Mắm thái có trộn thêm gừng, nhiều đu đủ bào, nên không để lâu được, mắm sẽ bị chua và mốc vì đu đủ, gừng lên men.
     Mắm ruột, mắm trứng quý hiềm và mắc tiền hơn mắm thái. Ăn mắm ruột, mắm trứng nhiều dễ bị "té re", còn gọi là "Tào Tháo đuổi". Xếp loại, mắm trứng mắc nhứt, kế đến mắm ruột. Tiếp theo thứ tự : mắm cá trèn, mắm thái, mắm cá lóc, cá bông, cá trê nguyên con, cá rô, cá chốt, cá sặc... Sau cùng là mắm cá linh, rẻ nhứt.
     Nhiều người thich ăn mắm cá trèn, mắm thái với thịt heo luộc, bún và rau dưa đủ thứ. Khi đi du ngọan ở vùng Thất Sơn, đặc biệt là ở núi Sam, xung quanh chân núi đâu đâu cũng có bán mắm các lọai. Để cho tiện việc mang theo thức ăn khi leo núi hay đi bất chợt, người ta chỉ mua một hũ hoặc một bịch mắm thái và vài ổ bánh mì, ăn cũng no và uống nước cũng đã.
Ăn mắm thấm về lâu
     Hễ nói đến mắm, người ta thường nghĩ đến nơi sản xuất ra các loại mắm và các món ăn về mắm. Ở miền Tây, tỉnh nào cũng có làm mắm mà tỉnh làm mắm nhiều nhất, nổi tiếng nhứt là tỉnh Châu Đốc, một tỉnh nằm sát đất Chùa Tháp, nơi có nhiều cá đồng đủ loại.  Người ta phân biệt mắm đồng và mắm biển như là cá đồng, cá nước ngọt làm thành mắm, còn cá tôm nước mặn ở biển cũng làm mắm nhưng ít được đặc biệt chú ý tới.  Khởi kỳ thủy, mắm là một hình thức để dành cá ăn những khi không bắt được cá sống, những lúc giao mùa, mưa bão khan hiếm cá.  Cá làm khô cũng nằm trong ý hướng đó.
     Nhiều người dân quê ăn mắm hoài, đâm mê, ghiền cái món ăn rất nặng mùi, ăn riết rồi mắm trở thành một cái đạo.  Đó là đạo mắm.  Ăn mắm thấm về lâu có rất nhiều kiểu cách, cả một nghệ thuật, triết lý khi ta ăn mắm. Mắm là một món ăn bình dân, rẻ tiền, đơn giản nhưng ngày nay có nhiều món mắm đã trở thành món ăn cao sang, cầu kỳ và khá đắt tiền.  Ăn mắm thường hay khát nước và ăn mắm nhiều, uống nước nhiều no lâu.  Thấm về lâu là ở chỗ đó.
Có  bao nhiêu loại mắm ?
     Những loại mắm dùng trong chế biến làm chất xúc tác trong các bữa ăn như mắm tôm, mắm nêm, mắm ruốc của vùng nước mặn và nước lợ.  Mắm ruốc của bà Giáo Thảo ở Vũng Tàu nổi tiếng nhứt, dân Sài Gòn và các vùng lân cận có dịp đi tăm biển, thế nào cũng không quên mua vài bịt mắm ruốc để làm quà. 
     Người ta làm mắm, không những chỉ dùng các loại cá mà ngay cả tôm tép, ba khía, cua, còng, chuột và người Thượng, người Miên (Cam Bốt còn làm mắm cả đến bò tọt, một loại nhái nhỏ). Bất cứ loại cá nào cũng có thể làm thành mắm, làm thành khô (cá khô) cũng như ngày nay người ta làm đông lạnh cá dự trữ được lâu.
     Những loại mắm cá đồng thường thấy, đặc biệt ở quê hương xứ mắm là Châu Đốc, có hàng chục loại mắm khác nhau.  Mỗi loại mắm đều có chuyên đề để người ta thưởng thức trực tiếp hoặc chế biến thành một món ăn khoái khẩu tuyệt vời. Các loại mắm mà nhiều người biết đến, như mắm cá chốt, cá linh, cá sặc (sặc bướm, sặc điệp, còn cá sặc bổi ít khi làm mắm), cá trèn, cá lóc, cá rô, cá cơm v.v...
     Ở thôn quê miền Tây, người nông dân khi đi đồng cày bừa, gặt lúa hay cắt cỏ bàng để đương đệm, cắt cỏ lác dệt chiếu, thường mang theo cơm để ăn trưa mà thức ăn chính chỉ có mắm sống hoặc khô nướng được gói trong những lá chuối, lá sen hay để trong mo cau.  Khi bày cơm ra ăn chỉ dùng tay, không cần phải dùng đũa, muỗng, nĩa gì cả, rất đơn giản, tiện lợi.  Ăn xong có nước trong các đìa, bàu, hay dòng kinh, con rạch, người ta dùng hai bàn tay bụm lại múc nước "tu" cho đã cái miệng và mát cái bụng.  Những cái đìa, bàu nước có bị đục vì trâu bò mới lội qua, lấy chiếc nón lá đang đội trên đầu xuống, ấn đè lên mặt nước để nước lọc qua nón, người ta uống một cách rất ngon lành, không sợ bị tháo dạ.  Dân ở thành thị có đời sống văn minh hơn, nước uống tinh khiết hơn nhưng cũng dễ bị dị ứng khi gặp môi trường sống khác lạ.
     Sau một ngày làm lụng cật lực, chiều về người nông dân thường tụm năm tụm ba nhậu lai rai ba sợi cho quên sự đời vất vả.  Gặp mùa có cá tôm hay có rùa, rắn, lươn, chim, chuột làm "bổi" nhậu thì hết ý, nhưng nhiều lúc không có bổi "xịn" thì tạm dùng mắm có sẵn trong nhà làm món nhậu cũng hấp dẫn vậy.  Những trái me chua sống, ổi, cóc, xoài sống ăn với mắm sống cũng bắt như thường, nhậu cũng quắc cần câu. Người sành điệu, mỗi thứ mắm đều có món ăn riêng của nó, có loại chỉ ăn sống, không nấu, không chưng cách thủy. Có loại mắm phải xé nhỏ lại và trộn với đu đủ bào mới là món ăn ngon đáng giá, đó là món mắm thái mà người thành thị thích ăn nhứt vì rất tiện lợi.
     Mắm cá chốt mà đem kho hoặc chưng thì chẳng khác nào hiếp dâm nó, tréo ngoe cẳng ngổng.  Mắm cá chốt chỉ có ăn sống là ngon nhứt.  Con cá chốt cắt bỏ hết đầu làm mắm, cái mình rất nhỏ vừa đũa gắp, chỉ ăn có một miếng một lần, không phải xé ra hoặc cắn rứt ra thành hai ba miếng ăn như các con cá mắm lớn khác.  Mắm cá chốt chuyên trị ăn với trái bắp nấu, hoặc bắp chà (nấu bằng hột bắp), khoai lang luộc (khoai mì luộc không ăn với mắm mà phải ăn với đường hoặc muối mới đúng điệu). 
     Mấy ông bợm nhậu, còn ăn mắm cá chốt với ổi chua, me chua, xoài sống, trái bần, trái cà na "dô" vài ly túy lúy trong cái màn nhậu khơi khơi với mắm sống vì không có những món ăn "tươi" khác, đành chịu vậy.  Không có mắm cá chốt thì dùng mắm cá linh, cá sặc thay thế, vì hai loại mắm này có rất nhiều và cũng nhỏ con đỡ phải xé nhiều lần.  Bất cứ loại mắm gì cũng đều có thể ăn sống, nghĩa là để vậy ăn trực tiếp không cần phải chế biến, nấu chín mà vẫn ngon và không bị tháo dạ.
     Không ai bảo ai cả, nhưng mà mỗi loại mắm hình như nó chỉ chuyên trị một hai món ăn đặc sắc nhứt.  Người ta ăn mắm riết rồi sáng chế ra nhiều món mắm cầu kỳ ăn rất ngon miệng.
     Ngày nay, tại Việt Nam, ngay cả quê hương của xứ mắm Châu Đốc cũng bày bán rất ít mắm cá chốt, hình như mắm cá chốt chỉ còn tồn tại trong các gia đình ở các làng ấp xa xôi.  Trong nhà lồng chợ Châu Đốc, khu chuyên bán mắm, gần các quán ăn ở đầu chợ, hướng núi Sam; tại đây có hàng chục gian hàng bán mắm và phó sản mắm, các loại dưa mắm, ai trông cũng thấy thèm, tấm tắc khen và nước bọt muốn ứ trào ra khi đi ngang qua.  Cái hương vị mặn mà của mắm, không biết có liên quan gì với hương vị của quý bà, phu nhân của các ông giáo ?  Các bà giáo rất nổi tiếng trong nghề kinh doanh buôn bán mắm.  Ở Vũng Tàu, mắm ruốc có bà giáo Thảo, Châu Đốc, hai bà giáo bán mắm nổi tiếng ngon, đậm đà hương vị của quê hương mắm : bà giáo Mảng, bà giáo Khỏe.  Bên cạnh hai bà giáo nầy, còn có bà Hai Xuyến và nhiều người khác nữa.  Nối nghiệp bán mắm, từ thế hệ thứ nhứt nay đến thế hệ thứ ba, và sắp sửa đến thế hệ thứ tư.  Đó là gia đình bà giáo Khỏe, sống với nghề làm mắm và bán mắm ở chợ Châu Đốc trên nửa thế kỷ nay.
     Ông bà giáo Khỏe có hai người con trai ở trong quân đội, anh Nguyễn Văn Phụng, trung tá, chết bịnh từ đầu thập niên 60, một người con trai khác là Bạch, đại uý Công Binh.  Ông bà giáo Khỏe có nhiều người con  nối nghiệp mẹ bán mắm, nay cũng trên sáu mươi tuổi có cháu nội, cháu ngoại  tiếp tục nghề bán mắm, một nghề hái ra tiền. Những gian hàng : mắm thái, mắm cá trèn, mắm cá rô, cá sặc, cá linh, mắm đầu cá lóc, cá lóc, mắm ruột, mắm trứng cá luôn đắt khách. Trong nhà lồng chợ Châu Đốc, chiếm đa số là gia đình bà giáo Khỏe với nhiều nhãn hiệu Mắm Bà Giáo Khoẻ dưới có thêm : 333, 444, 555, 666, 777 là ký hiệu con của bà, người thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy
Đặc biệt là mùa Vía Bà Chúa Xứ Núi Sam Châu Đốc vào tháng tư âm lịch, khách thập phương tấp nập đổ về Châu Đốc, mặc tình các bà các cô bán mắm hốt bạc.  Còn bà giáo Mảng có hai người con trai, một làm Trưởng Ty Điền Địa, một làm Trưởng Ty Điện Lực trước năm 75, và chỉ có một người con gái lại vào bưng biền theo Việt Cộng nên không nối nghiệp mẹ.
     Từ Sài Gòn về miền Tây, đến bắc Mỹ Thuận, những thau mắm sống, dưa mắm cũng được bày bán cùng với những hũ mắm thái, mắm cá trèn có nhãn hiệu của bà giáo Mảng, bà giáo Khỏe ở  Châu Đốc.  Nhưng cũng có nhiều hũ mắm giả hiệu, không phải xuất xứ ở  Châu Đốc mà do những người khác làm nhái theo nên ăn không ngon bằng món mắm chánh hiệu.  Ở bến bắc Cái Vồn, Cần Thơ và bến bắc Vàm Cống, Long Xuyên cũng có bày bán mắm thái, mắm cá trèn...
     Để phân biệt mắm làm ở đâu, chỉ nhìn qua cách ưóp mắm và hương vị người ta cũng biết được xuất xứ của từng loại mắm.  Thí dụ mắm thái, mắm cá lóc xé hoặc xắt nhỏ trộn với đu đủ bào cùng với thính, chao đường... Long Xuyên thuộc tỉnh An Giang.  Châu Đốc, sau nầy cũng thuộc tỉnh An Giang, thế mà màu sắc của mắm và hương vị mắm hai nơi này khác nhau rất xa.  Mắm thái của Long Xuyên có nhiều màu đỏ hơn, ngọt hơn, trộn nhiều đu đủ hơn.  Mắm  sản  xuất ở  Châu Đốc có cái "gu" độ ngọt ít hơn, đậm đà hơn, màu không quá đỏ và trộn đu đủ ít hơn.
     Chung qui, ăn mắm thường có ba cách : ăn mắm sống, chưng mắm cách thủy, kho mắm. Những phó sản của mắm có dưa mắm làm bằng đu đủ xắt từng miếng nhỏ, dưa mắm làm bằng trái dưa gan còn non.  Một phó sản quan trọng của mắm là nước mắm.  Nước mắm thường làm bằng cá linh của vùng nước ngọt, cá cơm, cá nục... của vùng nước mặn. 
     Ở Việt Nam nước mắm nổi tiếng nhứt là sản xuất ở Phú Quốc, Phan Thiết.  Ở Châu Đốc và nhiều tỉnh miền Tây, người ta thường dùng nước mắm từ cá linh nước ngọt ủ làm nước mắm, và ngay ở Sài Gòn cũng có nhiều hãng lớn như hảng nước mắm Chánh Hương cũng thường dùng cá linh làm nước mắm, không dùng cá biển.  Theo sự phân tích của nhiều nhà chuyên môn về dinh dưỡng, trong nước mắm có nhiều đạm và đầy đủ chất bổ dưỡng, nhiều calori.  Nếu con người chỉ cần ăn nước mắm với cơm, không ăn thêm thức ăn khác cũng sống được khỏe mạnh.  Có người nói, dân Việt mà không biết ăn nước mắm thì chỉ là dân mất gốc, nước mắm còn dân ta còn. Chúng ta cùng hô to : Nước Mắm Muôn Năm. Và thêm : Mắm và rau bất diệt ! (Những người làm nghề "hạ bạc" gặp lúc trời lạnh, nưóc lạnh mà cần phải lặn xuống nước chỉ cần uống một chung nước mắm nguyên chất có nhiều calori, có đủ nhiệt lượng chịu đựng được cái lạnh của nước). 

    
 Mắm cá miền Nam
Mắm là món ăn trứ danh của Nam Phần đã đi vào văn học dân gian , vào thi ca một cách khó phai nhòa trong ký ức của người Việt đi mở cõi phương Nam .

 

“ Con cá làm nên con mm
V
chng già thương lm mình ơi !
Chỉ một món mắm mà người Nam phần chế biến biết bao chủng loại .
Nào là mắm tôm chà , mắm tôm chua Gò Công , mắm ruộc Rạch Giá , mắm ba khía Cà Mau , mắm lòng Đồng Tháp ( làm từ lòng cá và ruột cá ) , mắm Thái Châu Đốc , mắm còng Long An ...
Mắm làm rất công phu , để lâu ngày cho thấm , ăn mới ngon .
Trong văn học có kể một giai thoại về mắm rất lý thú : Một nhà văn khéo dùng chữ , ngày nọ cùng người bạn đến nhà người thân , giữa lúc chủ nhà đang thăm hũ mắm , khách hỏi :
“ Mắm thấm chưa bà ? ”

Người góa phụ với nụ cười duyên , khẽ khàng đáp :
“ Có lẽ còn lâu ” .
Tục ngữ dân gian có câu :
“ Ăn mắm thì ngắm về sau ” , ngẫm đúng thật .
  image

Đối với người Nam phần , không phân biệt địa vị xã hội , bất luận sang hèn , ở một góc nhìn văn hóa ẩm thực , món mắm dân dã , “ hương đồng gió nội ” , được coi như một món ăn đậm “ quốc hồn quốc túy ” , rất hấp dẫn trai gái , trẻ già từ thành thị đến nông thôn .

Ngày trước , mắm là nguồn thực phẩm dự trữ ăn dài dài của dân đồng ruộng thảo dã lúc giao mùa , khan hiếm thức ăn .
Ngày nay , mắm đã trở thành hàng hóa , đặc sản , làm quà biếu , từng góp mặt trong các buổi liên hoan , tiệc tùng , mang đậm bản sắc văn hóa , gợi nhớ hồn quê sâu đậm ...

Đầu tiên phải nói đến “ mắm sống ” , món ăn đơn giản , ngon miệng .
Mắm được làm từ cá lóc , cá bông , cá sặc , cá linh ... ăn với bắp nấu chín vừa cạp bắp , vừa cắn miếng mắm sống , nhai hòa tan trong cuống vị , thật không còn chỗ chê !
Đang lao động vất vả ngoài đồng áng , khi về nhà bất chợt , lỡ bữa , bụng đói cồn cào , giở nồi cơm nguội , sẵn mắm sống trong hũ đem ra xé ăn , kèm với ít rau sống ngoài vườn , lát gừng xắt mỏng , trái ớt tươi , nghe ngọt lịm đến tận chân răng , ăn không biết no !

Ăn mắm cầu kỳ một chút thì có “ mắm chiên ” .

Đem con mắm to bè , bắt chảo dầu phi tỏi , bỏ con mắm vào chiên cho se lại , thấm đều dầu , rắc ít tiêu đâm nhuyễn , mùi vị thơm lạ kỳ , ai mà chịu được ! Chuẩn bị chu đáo hơn thì bằm mắm , bằm thịt ba rọi trộn chung với hột vịt , ướp phụ gia : tiêu , đường , bột ngọt ... đem chưng cách thủy , xắt ít lát ớt đỏ để lên trên , ta được món “ mắm chưng ” ăn kèm rau sống , chuối chát , dưa leo ...

“ Mắm kho ” là món ăn thông dụng nhất ở ĐBSCL , nơi nào cũng có .
Nhưng muốn tận hưởng món “ mắm kho bông súng ” đúng nghĩa phải đến Đồng Tháp .
image



“ Mun ăn bông súng mm kho
Thì vô Đ
ng Tháp ăn cho đã thèm ”

Thật vậy , Đồng Tháp là nơi bông súng phát triển tự nhiên không ai gieo trồng , nguồn thủy sản cá tôm dồi dào tha hồ mà ăn cho “ đã ” .
Đặc biệt , bông súng Đồng Tháp cọng nhỏ , ăn mềm , vị ngọt , lúc ăn tước vỏ cho sạch , ngắt ra từng đoạn dài , ngắn tùy sở thích .
Nhiều người xắt nhỏ trộn với cơm dừa cho vô chén , chan mắm ăn , không cần cơm !
Tuy mắm kho đồng quê giản dị với sả bằm , cà tím , cá linh , cá lóc , thịt ba rọi , chan cơm nóng hay chan bông súng cơm dừa , ăn độn với rau dừa , rau muống , đọt lang luộc .

Ngày nay , lẩu mắm được biến chế từ nồi mắm kho của dân quê và ngẫu nhiên đi vào các nhà hàng “ đặc sản lẩu mắm kho ” nổi tiếng ở các tỉnh An Giang , Cần Thơ , Đồng Tháp ... đáp ứng được yêu cầu của người sành điệu .
image
Lẩu mắm
Để thực hiện một lẩu mắm ngon , trước hết người đầu bếp lần lượt cho mắm sống vô nồi , kho cho rã con mắm ra , lược lấy nước mắm , bỏ xác .
Xong bắc nồi lên bếp , kho lại , nêm đường , bột ngọt sôi lên lần nữa , cho tiếp các gia vị, thịt ba rọi xắt mỏng , cá basa hoặc cá bóng kèo , lươn chặt khúc ướp sả nướng vừa chín tới , mực , ốc , tép , cà tím ... tất cả phụ liệu hòa quyện chung nấu lên cho chín rồi múc qua lẩu mắm kho .
Đương nhiên , lẩu phải ăn nóng ở nhiệt độ thích hợp để bảo đảm chất lượng .
image
Cần nhất phải đầy đủ rau sống : cù nèo , tía tô , bông súng , bông so đũa , bông điên điển , cải bẹ xanh , rau nhúc , dấp cá ... cùng nhiều loại rau khác , thể hiện phong cách đậm đà của đất phương Nam , vận dụng tài tình các loại rau , chưa ăn đã phát thèm.
Người ăn ngồi quanh bàn tròn , đặt lẩu mắm chính giữa , sôi liu riu , vừa gắp rau , vừa gắp thịt cá ... chan vô chén , có trái ớt hiểm đỏ kèm theo , vừa ăn vừa hít hà mới “ phê ” , mồ hôi mô kê vã ra , thêm chút rượu đế đưa cay , nồng ấm hương vị quê nhà !

Tại Nam phần , mỗi địa phương có chế biến loại mắm đặc biệt.
Cụ thể : Châu Đốc ( An Giang ) có câu “ Mắm Châu Đốc - Dốc Nam Vang ” , là tỉnh nổi tiếng “ trên cơm dưới cá ” , nên ở đây phong phú về chủng loại cá tôm , được nhiều bà con chế biến tài tình món mắm .
Điển hình như mắm cá lóc , cá bông , cá trèn , cá chốt , cá linh , nay có thêm cá basa .
Mỗi món mắm là một công trình nghiên cứu về gia chánh mang tính khoa học đã đem đến cho người ăn một cảm giác mê ly và khoái khẩu .
Độc đáo nhất có “ mắm Thái Châu Đốc ”.
Làm mắm chỉ cần các nguyên liệu cá - muối - thính , ủ một thời gian là trở thành mắm .
Việc quan trọng vẫn là công thức định lượng để làm con mắm ngon là bí quyết .
Muốn mắm ngon phải làm sạch và kỹ , nếu không mắm trở màu , con mắm mềm và hư .
Cách chế biến mắm do kinh nghiệm , tùy con cá tươi hay ươn , lớn hay nhỏ , định lựơng muối cho thích ứng , nếu muối nhiều mắm mất mùi , muối ít mắm ươn .
Thời gian chao mắm , “ thính mắm ” cho phù hợp .
Mắm ngon thông thường là mắm có mùi thơm dịu , thịt ửng hồng không cứng quá cũng không mềm nhũn .
Quá trình làm mắm cho đến khi ăn được phải từ 6 tháng đến 1 năm .
image
Mắm Thái
Thời điểm mắm được chao đường , chọn đường thốt nốt thắng cho có chỉ rồi thêm phụ gia là lúc màu sắc , hương vị được khẳng định rõ rệt . Mắm Thái đòi hỏi kỹ thuật chế biến phức tạp .
Dùng mắm lóc bỏ da , tách xương , Thái thành sợi , màu thính phải tươi , hạt thính nhuyễn , đường thắng kẹo nẹo có màu hổ phách .
Đu đủ trộn với mắm phải là đu đủ mới , còn xanh , bỏ vỏ và hột , bào thành sợi mỏng , muối mặn để khoảng 10 ngày cho hết mùi , xả sạch , ép khô cho vào mắm để sợi đu đủ được trong và giòn , mùi thơm , vị không còn mặn cũng không ngọt lắm .
Tỷ lệ thịt và đu đủ vừa phải , sợi mắm không bị bời rời , mềm nhão .
Người sành ăn chỉ nhìn qua chỗ mắm mướt rượt , mượt mà như mưng mỡ là biết ngon hay dở .
Ngày nay , mắm Thái Châu Đốc đã có mặt các nước châu Âu trong những bữa cơm gia đình của Việt hải ngoại .
image
Mắm chưng trứng vịt

Nam phần có nguồn thủy sản vô cùng phong phú .
Sông ngòi , kênh rạch chằng chịt , đồng bưng mênh mông tạo nguồn cá , tôm , tép , còng ... dồi dào , ăn không hết phải làm mắm để dự trữ lâu dài .
Dân Nam phần lại thích ăn mặn , uống đậm . Sách Gia Định Thành Thông Chí của Trịnh Hoài Đức đã ghi : ở Nam bộ có những kỳ thi ăn mắm và đã có người ăn một lúc cả chục cân .
Điều đó đã thể hiện rõ nét mắm đã gắn bó với người Nam Bộ suốt chiều dài lịch sử hàng trăm năm .
Dân miền Tây Nam phần ăn mắm đến nỗi bén mùi kỳ lạ không thể thiếu được và khi đi xa là nhớ da diết !
Ăn mắm ngày nay đã được nâng lên thành nét đặc biệt của ẩm thực đậm đà bản sắc dân tộc , không thể dùng ngôn từ diễn tả hết sức diệu kỳ thu hút của món mắm Nam phần , loại đặc sản danh bất hư truyền này đã xác định được vị trí ở thị trường trong và ngoài nước .
image

 
image
Mắm chưng thịt ba rọi
CON ĐƯỜNG BÚN MẮM
Con đường chỉ dài khoảng 200m mà đã có gần hai mươi quán bún mắm . Không biết có phải vì người bán và người ăn đa số là người gốc miền Tây nên bún mắm trở thành món khoái khẩu ở con đường Nguyễn Nhữ Lãm , phường Phú Thọ Hoà , quận Tân Phú . Và có lẽ vì cạnh tranh hay muốn giới thiệu đặc sản quê nhà mà bảng hiệu của mỗi quán đều giới thiệu cả tên địa phương như bún mắm Bạc Liêu , bún mắm Sóc Trăng , bún mắm Cần Thơ
image
Nhưng, điều đặc biệt của những quán bún mắm ở đây là giữ được hương vị đậm đà và tô bún luôn có đủ các loại rau miệt đồng với bắp chuối , rau đắng , kèo nèo , bông súng … Giá bình dân , nhưng tô bún mắm ở đây có vẻ phong phú hơn nhiều nơi khác qua những con tôm , miếng mực , chả cá , miếng thịt heo quay. Ở phố bún mắm này không chỉ có bún mắm . Không một mặt bằng nào bỏ trống là nhận xét đầu tiên của khách khi bước chân qua con đường này . Ngoài cái tên con đường bún mắm , những người quen đến ăn ở đây còn gọi nơi đây là phố ẩm thực. Gọi là phố ẩm thực bởi những hàng quán buôn bán ở đây từ đầu đến cuối đường đều biết nhau . Gần như có một quy luật bất thành văn là mọi người cùng hợp tác trong việc buôn bán . Khách ngồi ở một quán nhưng có thể gọi món ăn các hàng khác một cách thoải mái ơ những quán khác. Vệ sinh môi trường cũng là một trong những điều kiện bắt buộc các cửa hàng cùng nhau gìn giữ ...
image 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến